Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.

ài nữa mà thôi.
Con người thật dễ dàng bị ảnh hưởng bởi cảm giác thực trong cuộc sống. Kiều Thận Ngôn cũng cảm thấy tâm trạng của mình bỗng nhiên vui vẻ phấn khích hẳn lên. Hóa ramột món quà mang đi tặng cho đúng người đúng hoàn cảnh lại có thể đem lại tác dụng và sự hấp dẫn đến vô cùng như vậy sao. Đạithiếu gia họ Kiều trợn tròn đôi mắt lắc lắc đầu nhìn Diệp Tri Ngã, rồi anh ôm gọn cả cô và chiếc hộp đang cầm trên tay vào lòng mình rồi âu yếm nói với cô: “Thật cứ như không biết còn có thứ gì tốt hơn trên đời này nữa không vậy đấy, thế mà cũng vui sướng đến ngần này cơ à?”
Diệp Tri Ngã kiễng chân lên cắn nhẹ vào làn môi của anh, rồi khoái chí cười phá lên sung sướng. Kiều Thận Ngôn hơi khép hai hàng mi lại, mím môi cười và đầu hơi cúi thấp dần xuống phía khuôn mặt của cô: “Lần này thì rõràng là em có ý với anh trước đó nha…”.
Diệp Tri Ngã cười tươi như hoa nở, rồi lại tiếp tục hôn vào môi của Kiều Thận Ngôn. Lần nàythì cô chủ động hôn anh rất lâu, từ từ cảm nhận hương vị cafe còn đọng lại trên làn môi của anh. Cô với không tới khuôn mặt của anh nên liền giơ một tay ra vòng qua cổ và kéo anh xuống thấp với mình hơn. Mắt cô nhìn thẳng vào mắt anh, dùng đầu lưỡi mút nhè nhẹ lần lượt từng khóe môi của anh. Động tác trông có vẻ đơn giản dễ dàng nhưng kỳ thực lại đòi hỏi một kỹ năng vô cùng cao. Kiều Thận Ngôn nhau mày và quay mặt đi, tay anh lau lau vào bờ miệng của mình và nói: “Em có biết không đấy, sao mà nhiều nước bọt đến thế cơ chứ!”
Diệp Tri Ngã cười phá lên thích thú, cô nhấp nháy hai hàng mi và mỉm cười nói giọng vô cùng nhẹ nhàng âu yếm với anh: “Thế thì anh dạy cho em biết đi… ” Cô nói xong thì mím hai bờ môi như hai cánh hoa nhỏ lại, ngẩng cao đầu lên trong động tác như đã sẵn sàng và đang chờ đợi anh.
Kiều Thận Ngôn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô, trong đôi mắt sâu thẳm lấp lánh rực rỡ ấy đang chứa đựng biết bao niềm vui và sự thoải mái. Chỉ sau một giây sau đó chiếc hộp đựng món quà Kiều Thận Ngôn dành tặng cho Diệp Tri Ngã được đặt lên bàn ngay tức khắc. Cả thân hình của Diệp Tri Ngã bị anh bế thốc lên, anh bế cô lượn quaymột vòng trong khắp căn phòng này, rồi từ từ hạ xuống chiếc giường mềm mại êm ái bênkia.
Sau khi ham muốn dồn dập khiến cho người trong cuộc như muốn thở không ra hơi kết thúc thì cũng đã là hơn một giờ sáng, khi cả hai rời khỏi văn phòng làm việc và cùng nhautrở về chung cư. Kiều Thận Ngôn và Diệp Tri Ngã đã ôm nhau thắm thiết và ngủ một giấc thật ngon lành cho đến tận sáng tinh mơ. Diệp Tri Ngã vẫn còn đang ngủ say sưa, đến nỗi Kiều Thận Ngôn tỉnh dậy khi nào và đi làm lúc mấy giờ cô cũng chẳng hề biết một chút gì cả. Cô tỉnh dậy và đánh răng rửa mặt xong thì đồng hồ hiện lên là chín rưỡi. Đi ra bàn ăn và ngồi đối diện vời dì Cát, cô chỉ biết mỉm cười thẹn thùng xấu hổ, không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt của dì nữa.
Dì Cát đưa phần trứng rán ốp lếp lộ rõ lòng đỏ ngon lành cho Diệp Tri Ngã. Cô rưới một chút dầu ăn lên trên, đưa vào miệng ăn, cảm giác thật là thơm và ngọt. Cô tấm tắc khen tài nấu ăn khéo léo của dì: “Dì Cát à, dì đã học như thế nào mới có thể nấu được nhữngmón ăn ngon như thế này vậy dì? Đến rán trứng ốp lếp thôi cũng ngon và hấp dẫn hơnhẳn người khác rồi dì à”.
Dì Cát ngồi trên chiếc ghế đối diện với hàng ghế mà Diệp Tri Ngã đang ngồi, bà cười đầy vẻ đôn hậu: “Đều đã lớn hết cả rồi, Tiểu Ngôn nhà mình cũng đã biết yêu thương người khác rồi đấy”.
Diệp Tri Ngã cúi thấp đầu xuống: “Dì Cát…”
Bà dì vừa cười vừa nói giọng khẽ khàng: “Diệp tiểu thư ạ, dì nói với cháu một chuyện này nhé, cháu đừng có chê bà dì này già rồi phiền nhiễu lắm chuyện nhé cháu”.
“Dì cứ nói đi dì ạ”.
“Chuỵên này, khi nào hai cháu cũng phải đến nhà Kiều tiên sinh để hỏi thăm và chơi với bác ấy nữa, đều đã chính thức yêu nhaurồi cơ mà. Nói chung cuối cùng thế nào thì cũng phải đi gặp mặt ba mẹ nữa mà. Kiều tiên sinh đã gọi điện cho dì không biết bao nhiêu lần để hỏi thăm tình hình của hai đứa đấy”.
“Chuyện này, chuyện này…”
“Cháu đừng có xấu hổ như thế nhé. Tính cách của Kiều tiên sinh hòa nhã thân thiện lắm cháu ạ. Cháu cứ xem cách đối xử của ông ấy với dì là sẽ biết ngay mà. Con người ông ấy cũng thân thiện lắm, cổ phiếu thì vô vàn thế nhưng lại cô đơn lắm cháu à. Hai cháu mà có thời gian rảnh rỗi thì hãy cùng nhau đến thăm ông ấy một chút, dù chỉ là ănmột bữa cơm đơn giản thôi cũng tốt mà cháu”.
“Dạ vâng ạ”. Diệp Tri Ngã gật đầu tỏ vẻ đồngý, “Cháu về sẽ nói với anh Kiều Thận Ngôn một tiếng ạ, đợi thêm hai ngày nữa khi Tiểu Mẫn xuất viện thì chúng cháu sẽ cùng nhau về thăm bác ấy một thể luôn dì ạ”.
“Thế thì tốt quá rồi! Đến lúc đó dì cũng qua nhà thăm ông ấy, rồi nấu cho mọi người ăn một bữa luôn”. Dì Cát vừa cười vừa xách chiếc túi loại bảo vệ môi trường chuyên dànhđể đi mua đồ ăn rồi đi ra chợ. Diêp Tri Ngã sau khi ăn xong liền đến bệnh viện thăm KiềuMẫn Hàng, nhưng cô không vào phòng bệnhcủa Kiều Mẫn Hàng luôn mà ghé đến văn phòng làm việc của Đỗ Quân.
Đỗ Quân đang làm việc trong phòng kiểm tra hồ sơ sổ sách, vẫn chưa về văn phòn


Disneyland 1972 Love the old s