Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1701 lượt.

o dự hay run rẩy gì cả. Anh trầm ngâm lặng lẽ nhìn bứchình chụp Diệp Tri Ngã. Cô đọc sách vẫn với thói quen xấu của ngày xưa, cong lưng cúi gằm mặt xuống đọc, chỉ chực chờ cúi thêm một chút nữa là có thể vùi cả khuôn mặt vào trong quyển sách luôn. Nhưng cũng thật lạ bởi vì thói quen này cô mắc phải suốt từ hồi còn học tiểu học rồi cho đến tận ngày hôm nay, thế nhưng cô lại không hề bị cận thị. Ngày trước anh đã khuyên can cô không biết bao nhiêu lần, mỗi lần như thế cô đều giả bộ làm thinh rồi nũng nịu lấy đầu bàn chân móc vào cổ của anh, trách móc anh rằng cô biến thành bộ dạng như thế này tất cả cũng chỉ là do anh hết cả, đều do anh ngay từ khi còn học tiểu học đã đòi viết thư tình gửi cho riêng cô, khiến cho cô cứ phải giấu giấu giếm giếm đọc, đọc rồi lại đọc ngấunghiến, đọc mãi khiến cho cô biến thành bộ dạng như thế đó, bộ dạng lúc nào cũng nơmnớp lo sợ bị người khác phát hiện ra.
Anh mím môi cười nhẹ, đặt những bức hình chụp xuống bàn, ngẩng đầu lên nhìn Kiều Thận Ngôn: “Hóa ra là từ trước đến nay anh luôn cho người bám sát theo dõi tôi. Hai bức hình này chụp khá tốt đấy, còn về vấn đề giải thích thì… anh muốn nghi ngờ tôi như thế nào thì là tự do của anh, tôi không muốncan thiệp vào việc của anh, tôi không cần thiết phải đi giải thích với anh làm gì cả, mà nếu có cần giải thích thì cũng chẳng phải là dành cho anh đâu”.
Kiều Thận Ngôn nắm chặt lòng bàn tay lại: “Anh cho rằng nếu tôi đưa những bức hình này cho Kiều Mẫn Hàng xem, nó sẽ tin lời giải thích của anh hay sao?”
Phí Văn Kiệt gật gật đầu khẳng định: “Sự tin tưởng giữa tôi và Tiểu Mẫn anh không có cách gì hiểu được đâu, tôi đã tin tưởng thì chắc chắn rằng cô ấy cũng sẽ tin tưởng”.
Kiều Thận Ngôn trầm ngâm: “Lợi dụng sự thuần khiết và lương thiện của Tiểu Mẫn để lừa gạt cô ấy, Phí Văn Kiệt, anh làm cho tôi cảm thấy anh thật là buồn nôn đấy”.
Phí Văn Kiệt ngẩng cao đầu đáp: “Một con người cả ngày sống chỉ để nghi ngờ và ganh ghét đố kỵ người khác thì trong mắt vĩnh viễn chỉ chứa đầy rẫy những lợi dụng và lừa gạt. Nếu như anh có dù chỉ đôi chút gọi là công bằng khách quan, thì anh sẽ không phải lúc nào cũng buồn nôn như thế này đâu”.
Kiều Thận Ngôn cười nhạt thếch: “Khách quan? Tôi không biết là còn thứ gì có thể khách quan sự thật hơn những tấm hình chụp này, còn thứ gì nữa? Là những lời ngon ngọt ong bay bướm lượn dành cho đàn bà con gái hay sao?”
Phí Văn Kiệt cúi đầu xuống, cười nhẹ lắc đầu:“Ông tổng giám đốc Kiều, tôi đang bận vô cùng, không có thời gian để mà ngồi nói những câu chuyện nhảm nhí vô vị này với anh, Tiểu Mẫn đang đợi ở bên ngoài kia, bâygiờ anh có thể gọi cô ấy vào đây, để cho cô ấy cũng được thưởng thức ngắm nhìn hai bức hình này một chút chứ, lại còn cái mà anh gọi là cả đêm vất vả nữa, anh cũng có thể kể hết ra cho cô ấy nghe một lượt đấy”.
Kiều Thận Ngôn nghiêng đầu ánh mắt sắc lạnh như gươm đao nhìn chế giễu: “Anh cho rằng tôi không dám sao?”
Phí Văn Kiệt ngoắc ngón tay lên, cười và không nói thêm một lời nào nữa.
Tòa nhà tầng thứ bốn mươi không thể nào nghe thấy những âm thanh nhộn nhịp của thành phố dưới kia được, lại thêm những bức tường được làm bằng kính kiên cố dày dặn. Không khí trong văn phòng rộng lớn này càng trở nên lặng thinh không có lấy mộtchút tiếng động nào, chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều của đối phương, thậm chícó thể nghe thấy cả âm thanh của nhịp tim đang đập. Phí Văn Kiệt không thèm nhường nhịn chăm chăm nhìn vào Kiều Thận Ngôn, môi cười nhạt nhẽo khiến cho Kiều Thận Ngôn càng lúc càng trở nên phẫn nộ: “Phí Văn Kiệt, tôi chưa bao giờ gặp loại người cóthể hèn hạ đến mức như anh”.
“Như anh nói có vẻ giống như là tôi lại mắc thêm một tội nữa rồi, lợi dụng căn bệnh của Tiểu Mẫn để uy hiếp loại anh trai yêu chiều cô em gái cưng như anh, ý anh là vậy chứ gì?”. Phí Văn Kiệt cúi đầu cười một cách bất lực, khi cúi xuống anh lại nhìn thấy hai tấm hình đó, rồi ngẩng đầu lên nói tiếp, “Trên công trường còn một đống việc đang chờ, nếu như tổng giám đốc không còn chỉ thị gì cho tôi nữa thì tôi xin phép đi trước”.
Kiều Thận Ngôn nghiến chặt răng, nhìn thấy Phí Văn Kiệt đang gật đầu với mình rồi sải chân đi ra khỏi văn phòng của anh. Khi Phí Văn Kiệt đẩy cánh cửa chuẩn bị quay người đi, bỗng dưng như vừa nghĩ ra điều gì đó liền với giọng nói tiếp: “Vẫn còn một chuyện nữa tôi nghĩ là cần phải nói cho rõ ràng, tổng giám đốc Kiều, tôi rất không thích loại người cứ đứng đằng sau người khác lẩn lút chơi trò ma quỷ, có vấn đề gì thì có thể nói trực tiếp với người ta, tốt nhất là đừng bao giờ giở thủ đoạn hèn hạ xấu xa như thế này nữa, cảm ơn”.
Kiều Mẫn Hàng đứng ở bên ngoài đợi chờ có vẻ vô cùng nóng ruột, nhìn thấy cánh cửavăn phòng vừa mở liền ngay lập tức chạy đến: “Nói xong rồi à, anh trai em đã nói những gì với anh thế?”
“Không có chuyện gì đâu, chỉ là một số chuyện công thôi”. Phí Văn Kiệt nắm tay cô cùng đi ra phía thang máy, vừa bước đi vừaquay về phía thư ký Vương gật đầu chào tạm biệt. Kiều Mẫn Hàng cảm thấy thật là khó hiểu: “Anh đừng vội đi như thế, anh trai em bảo là t