Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

i đầu bên ngoài công trường kia, mỗi lần đi thì hai ba ngày sau mới quay trở về”.
Kiều Thận Ngôn gật đầu đáp lại: “Công trường bây giờ đúng là vô cùng bận rộn, có mấy công trình thi công đều đang cập rập cùng một lúc. Anh ta chỉ đạo một đống côngviệc như thế rồi, em đừng có làm phiền hà gì cho anh ta nữa đấy”.
Kiều Mẫn Hàng tủm tỉm cười nhẹ: “Hi hi, anh này”.
“Sao thế hả?”
Kiều Mẫn Hàng nhấc ly cafe lúc nãy cô bưngđến đưa cho anh, hít một hơi thật mạnh hương vị của cafe: “Em cảm thấy quãng thờigian này, quan hệ giữa anh và anh Văn Kiệt… dường như đã tốt lên rất nhiều rồi thì phải. Được như vậy thì tốt quá còn gì, em cảm thấy vui lắm anh à!”
Kiều Thận Ngôn thoáng đôi chút thương hại lẫn cảm thông nhìn cô em gái, mím môi vào trong, nói khẽ: “Anh đã nói không biết bao nhiêu lần là không được uống cafe rồi cơ mà!”
“Em chỉ mới ngửi thôi mà! Em chuẩn bị quên luôn hương vị cafe nó như thế nào rồi đấy!”. Kiều Mẫn Hàng tham lam cố gắng hít thêm một hơi nữa rồi chép miệng hỏi anh, “Anh à, em đã chuẩn bị đính hôn rồi đó, còn anh thì bao giờ mới có được tin tốt lành đây?”
Kiều Thận Ngôn lật sang một trang khác trong tập văn kiện: “Lại là ba sai em đến đây để thăm dò thúc giục anh đấy hả?”
Kiều Mẫn Hàng cười tít mắt lại trả lời: “Anh, tuổi của anh cũng đã không còn ít nữa rồi, nếu gặp đối tượng nào anh cảm thấy hợp thì cũng nên ngẫm nghĩ đến việc hôn nhân đại sự đi là vừa anh à”.
Kiều Thận Ngôn lườm nguýt cô: “Anh trai củacô vẫn đang âm thầm ấp hương hoa nhài chờ thời cơ gặt hái đây, vội vàng để mà có ngày bông hoa nhài cắm vào bãi cứt trâu à”.
Kiều Mẫn Hàng nháy nháy hai hàng mi: “Bình thường bãi cứt trâu đó không bao giờ cảm nhận được mình là bãi cứt trâu cả đâu anh, đặc biệt là khi bãi cứt trâu này có kích cỡ đến tận năm bảy tấc to đùng đùng, có cái mũi hếch thẳng lên trời và mắt thì mọc ngay trên đỉnh đầu nữa chứ”.
Kiều Thận Ngôn bị cô chọc cho cười thành tiếng: “Anh còn không biết bao nhiêu là báo cáo cần phải đọc gấp, không có việc gì thì em đi vào bên trong nằm tạm lên giường nghỉ ngơi một lúc đi, xem tạm ti vi hoặc nghe nhạc gì đó được không?”
“Em vẫn còn chưa nói xong cơ mà”.
“Thế thì em nói một mạch cho xong đi, nhanh lên nào cô”.
“Anh à”.
“Ừ?”






Kiều Mẫn Hàng cắn môi: “Hôm đó dì Cát dắt cháu đích tôn nhà dì ấy đến chơi, ba nhìn thấy em bé đó vui đến nỗi nước miếng sắp rơicả ra ngoài luôn. Ba không nói gì cả, nhưng mà em có thể cảm nhận được là ba rất ngưỡng mộ được như dì Cát, mong mỏi trong nhà mình cũng có một thiên thần nhỏ đáng yêu như vậy. Thế nhưng… thế nhưng sức khỏe của em thì lại… Em đã hỏi qua bác sỹ rồi, bệnh tình của em như thế này không thể nào sinh em bé được đâu anh à…”
“Tiểu Mẫn!”. Kiều Thận Ngôn nhăn trán nhìn cô, “Có bệnh thì chúng ta từ từ chữa trị mà, hồi em còn bé bác sỹ chẳng phải nói em không thể sống nổi qua mười tám tuổi là gì. Bây giờ chẳng phải em đã hơn hai mươi mấy tuổi rồi đó sao! Đợi thêm hai năm nữa nghỉ ngơi tĩnh dưỡng sức khỏe cho thật tốt đi đã,khi đó em muốn sinh mấy con thì sinh, để cho anh còn được sung sướng với cảm giác làm cậu nữa chứ!”
Kiều Mẫn Hàng cười tủm tỉm rất vui vẻ: “Em mà sinh con thì con em cũng là họ Phí, ba thì vừa phong kiến cổ hủ lại vừa tư tưởng trọng nam khinh nữ. Mà cả cơ ngơi tài sản của danh gia vọng tộc họ Kiều đều cần có con cháu nối dõi để lưu truyền lại nữa chứ! Cho nên anh à, anh cần phải nhanh lên một chút đi, sinh một thiên thần nhỏ cho ba bế nữa chứ. Tốt nhất là bây giờ có tin vui đi là vừa. Nếu như bác sỹ Diệp chưa muốn lập giađình luôn thì thể nào ba cũng gào khóc rồi cầu xin hai người mau mau kết hôn cho mà xem!”
“Càng nói càng vớ vẩn rồi!”. Kiều Thận Ngôn không muốn vòng vo câu chuyện lảm nhảm với cô em gái nữa, đứng lên dắt cô vào gianbuồng bên trong, bật ti vi lên cho cô xem rồi đi rót ly cam ép, lấy vài món ăn vặt phục vụ cô sau đó đi ra ngoài tiếp tục làm việc.
Ông Kiều Giám An đang dần dần giao toàn bộ công việc của mình cho con trai lớn. KiềuThận Ngôn mới tiếp nhận công việc của ông chưa được bao lâu thời gian nên vẫn còn rất nhiều điều phải không ngừng học hỏi thêm, và cũng có rất nhiều hoàn cảnh tình huống cần tập làm cho quen dần. Anh bị mộtđống công việc chồng chất lên nhau tạo ra áp lực không hề nhỏ chút nào, cho đến lúc hơn năm rưỡi chiều khi thư ký Vương tan ca bước vào chào tạm biệt, anh mới từ trong đống tài liệu ngổn ngang ngẩng đầu lên nhìn, và đưa những chỗ đã ghi dấu cẩn thậnlại trên tập hồ sơ cho cô thư ký, để ngày mai làm việc sẽ phân phát thông báo cho các bộphận có liên quan.
“Bây giờ đã rất muộn rồi anh ạ, hay là đổi…”. Cô chưa kịp nói xong câu thì Kiều Thận Ngôn phía bên kia đã tắt máy từ bây giờ. Diệp Tri Ngã không phải là lần đầu tiên làm quen với kiểu cách nói chuyện giống như phong cách một vị đại thiếu gia như thiếu gia dòng họ Kiều này đây, tức đến máu sôi sục đầy người, nhưng cô lại vô cùng tò mò với tin tức mà anh gọi là tin tốt lành này. Vụ kiện này khiến cho cô vừa không ngừng


Polaroid