Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
nghe ra được hàm ý anh đang giễu cợt mình: “Kiều tiên sinh, anh…”
“Bây giờ có một loại thủ đoạn lừa dối gọi là chạm vào đồ sứ, bác sỹ Diệp đã nghe qua thủ đoạn này chưa vậy?”
“Gì cơ ạ? Ý anh nói người kia cũng là…”
“Anh ta là một con cáo già lọc lõi, căn cứ vào lời khai của anh ta, sau khi em khám bệnh cho anh ta xong thì hắn lại bị đâm xe liên tiếp ít nhất cũng không dưới mười mấy lần nữa. Trong đó có năm lần cảnh sát giao thông đưa anh ta đi bệnh viện khám sức khỏe cũng đều không phát hiện ra vấn đề gìcả. Do đó mà hắn không được tiền bồi thường là bao, cùng lắm cũng chỉ hơn hai ngàn tệ gọi là phí bồi thường rót vào túi tiền. Lần cuối cùng đó anh ta không khống chế được sự tình để bị xe đâm thật vào người, người lái chiếc xe đó cũng không phanh kịp lại được. Sau khi bị xe đâm vào người, anh ta cũng không để ý lắm đến những vết thương đó, để mãi cho đến hơn nửa tháng sau mới bắt đầu đến bệnh viện kiểm tra và khi ấy mới biết rằng chỗ gãy xương đó không thể chữa trị hay phục hồi được nữa rồi, đã vĩnh viễn tàn phế, và cũng có nghĩa anh ta không bao giờ có thể tiếp tục công việc này nữa. Cho nên anh ta nghĩra thủ đoạn cuối cùng là đến bệnh viện em đâm đơn kiện cáo. Sự việc nói chung là như vậy. Ngày mai sau khi luật sư của nguyên cáođến tòa án rút đơn kiện sẽ báo cáo tường tận lại quá trình và nội dung của vấn đề này với bệnh viện bên em”.
Diệp Tri Ngã nghe Kiều Thận Ngôn tường thuật lại vấn đề giống như đang nghe một câu chuyện tiểu thuyết vậy. Cô không dám tin vào tai mình và thở một hơi thật dài: “Tại sao lại có thể như thế này cơ chứ…”
“Những sự việc như thế này ngày ngày đều không ngừng xảy ra trong cuộc sống, có vẻ như bác sỹ Diệp không quan tâm cho lắm đến tin tức thời sự thì phải”.
“Em cũng không phải là không quan tâm”… Tâm trạng bất ổn bồn chồn không biết phải làm sao giải quyết nổi của Diệp Tri Ngã đã dồn lắng bao nhiêu ngày nay giờ như được trút gánh nặng ra khỏi vai. Cô vừa phấn khích vừa kích động lại có chút buồn bã, hít một hơi thật dài rồi lắc đầu im lặng không nói thêm một lời nào nữa. Kiều Thận Ngôn nhìn hai hàng mi dài cúp xuống của Diệp Tri Ngã liền cầm bình rượu lên rót cho cô một ly đầy rượu: “Ly rượu này coi như là vì nước chảy đá mòn vậy”.
Diệp Tri Ngã mỉm cười nhấc ly rượu lên: “Ly rượu này bất luận là như thế nào thì em cũngphải cạn mới được!”
Hai ly rượu chạm vào nhau. Diệp Tri Ngã một hơi uống cạn ly rồi thành thật nói với Kiều Thận Ngôn: “Em không biết nên cảm ơn anh như thế nào đây! Nếu không phải là anh, cả đời này em sẽ sống trong cảnh hành hạ tự trách bản thân mình đến chết mất!”
“Kỳ thực thì anh cũng không làm được gì cả,chỉ là gọi vài cú điện thoại mà thôi. Nếu cần cảm ơn thì nên đánh tiếng cảm ơn Tiểu Mẫn. Nó ngày ngày ép anh phải nghĩ ra bằng được cách để giúp đỡ em trong chuyện này.Nếu như nó không thúc ép anh hối hả như thế thì câu chuyện chưa chắc đã được giải quyết nhanh như thế này đâu”.
“Kiều tiểu thư sao? Em nhất định sẽ phải cảm ơn cô ấy mới được!”
Kiều Thận Ngôn vừa uống rượu vừa không ngừng để mắt quan sát thăm dò sắc mặt củaDiệp Tri Ngã: “Em gái của anh được chiều chuộng chăm sóc quá nên đâm ra hư lắm, tính khí thì như tiểu thư. Bình thường nó rất ít khi chủ động bắt chuyện với người lạ. Nhưng anh thấy nó có vẻ thích nói chuyện và gần gũi với em. Hai người dường như có duyên với nhau”.
“Đúng là có duyên đấy ạ, thế nhưng em lại không cảm thấy Kiều tiểu thư có chút gì gọi là tính khí tiểu thư cả. Tính em ấy thật vui mà cũng thật chân thành anh ạ”.
“Tiểu Mẫn không học hành đến nơi đến chốn,từ trước đến nay đều là có giáo viên đến dạy kèm trong nhà. Về lĩnh vực này thì mọi người trong gia đình anh không hề có bất cứ yêu cầu gì với em ấy cả. Chỉ mong sao em ấy luôn khỏe mạnh, thành thực, tự tin, lương thiện và tất nhiên cũng cần phải có cảchân thành nữa là được. Thế nhưng cũng cónhững lúc anh cảm thấy rất mâu thuẫn. Thường những người hội tụ được những ưu điểm như thế này đều rất thuần khiết, nhưng mà những người thuần khiết như thế lại chính là những người dễ bị tổn thương nhất.Bởi vì họ không có khái niệm phòng vệ cho bản thân mình. Họ luôn nghĩ rằng tất cả những người sống xung quanh họ cũng đềuthuần khiết giản dị giống như họ vậy. Rốt cuộc phải xé vỏ bọc non nớt đó ra để nhồi nhét tính tự vệ và tăng cường năng lực bảohộ phòng ngừa cho bản thân, hay là lại tiếp tục duy trì hiện trạng tồn tại này, bao bọc cho họ để họ có thể mãi mãi sống trong sự bảo vệ của người khác, phải như thế nào mới gọi là đúng?”
Bóng dáng bên ngoài hồ từ trong khung cửa nhìn ra thoáng động đậy. Một người phụ nữ trẻ trung mặc sườn xám đứng dưới gốc cây liễu đối diện với hồ, trầm ngâm thổi một khúc nhạc bằng chiếc sáo làm từ gỗ thân cây tùng, âm thanh trầm lắng, từphía mặt hồ vang lên giai điệu say mê. Diệp Tri Ngãsuy ngẫm, trầm giọng nói khẽ: “Hoặc là hai cách này của anh đều không đúng, vừa không nên vội vã ngay phút chốc phủ định toàn bộ những quan niện giá trị tư tưởng màngười ta đã