Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
c thiếu chuyên nghiệp quá".
Lưu Ngọc Bình giải thích cho cô về tầm quan trọng của triển lăm: "Đây là triển lãm thời trang, quy mô lớn nhất cả nước đấy, mà có lẽ là lớn nhất châu Á nữa. Nếu con làm thiết kế mà không đến đây tham quan thì không thể mở rộng tầm mắt đâu, huống hồ con còn tham vọng tung ra nhãn hàng thời trang mới. Hàng năm có rất nhiều nhãn hiệu mới được giới thiệu ở đây, chắc chắn con sẽ học hỏi được rất nhiều."
Diệp Tri Thi lặng lẽ quan sát phía trước mình, không tham gia vào cuộc nói chuyện. Tối qua cô không ngủ được nên hôm nay người cô bải hoải, mà có lẽ còn vì một lý do khó nghĩ khác nữa. Từ khi làm cho Tố Mỹ, năm nào cô cũng tham gia triển lãm, lấn nào cũng đến trước phụ trách việc bài trí gian hàng của công ty. Vì thế mỗi khi triến lãm khai mạc xong là cô đều được đeo thẻ nhân viên vào trước, chưa lần nào phải làm khách xếp hàng thế này.
"Tổng giám đốc Lưu, nếu bà vẫn giữ quan điểm đã bán phải có lợi nhuận thì tôi chẳng còn lời nào để nói nữa. Có điều bà đã làm trong ngành bao nhiêu năm rồi, bà phải hiểu hơn tôi rằng dù là áo làm bằng da thật, lông thật thế nào đi chăng nữa, một khi kiểu dáng đã cũ rồi thì chẳng còn đáng giá đến một xu".
Lưu Ngọc Bình không thể không thừa nhận điều đó, dù là bán được với giá mớ rau đi chăng nữa cũng hơn nhiều so với việc cứ cất chúng vào kho. Bà ta do dự tính toán hồi lâu, cuối cùng vẫn phải đồng ý phương án xử lý của Diệp Tri Thu.
Tổng giám đốc Lý là người phương Bắc, dáng người to cao, mặt mũi tươi vui, cách cư xử có vẻ hào phóng, không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt, cách xưng hô cứ chị chị em em thật thân mật, nhưng thực chất ông ta là người rất tinh nhanh lọc lõi. Con người này gặp đối thủ xứng đáng là Lưu Ngọc Bình thì cuộc thương thảo sẽ rất cam go, gay cấn. Diệp Tri Thu không xen vào cuộc mặc cả của hai người, cô chỉ cung cấp cho Lưu Ngọc Bình kết quả phân tích của mình về tỷ lệ các mặt hàng quá vụ trong kho để bà ta tham khảo, đông thời nhắc nhở bà ta nên chú ý đến các chi tiết nhỏ.
Xử lý hàng thời trang quá vụ không giống như làm đại lý cho các sản phẩm thời trang đang lưu hành, người ta phải xem xét cẩn thận từ kiểu dáng đến mầu sắc và size có hợp lý không, dù là sẽ bán cả mớ cả bao nhưng vẫn phải tính toán tỷ lệ về giá thành quần áo của từng mùa. Đàm phán từng chi tiết nhỏ như vậy thật sự tổn hao tâm sức, thêm vào đó là vừa đàm phán vừa ăn cơm uống rượu thì còn tổn hao cả dạ dầy nữa.
Cứ như vậy, bữa cơm kéo dài đến tận hai giờ chiều, Về cơ bản thì mọi việc coi như đã xong. Ra vế, Lưu Ngọc Bình còn phải chạy qua một hội chợ nguyên liệu vải vóc khác. Diệp Tri Thu nói với bà ta về kế hoạch của mình: "Tổng giám đốc Lưu, chiều nay tôi sẽ đi nghe một diễn đàn thị trường do Ban tổ chức triền lãm này tiến hành. Ngày mai ngày kia sẽ đi liên lạc vài đại lý lớn nữa, sau đó sẽ đi gặp những người chuyên về mảng thị trường cấp hai, nhân cơ hội đặt hàng ở đây thì mình có thể mở rộng thị trường thêm một tuyến nữa".
Lưu Ngọc Bình gật đầu: " Tiểu Diệp, cô vất vả quá, hôm qua Tiểu Na không gây phiền phức cho cô chứ?"
Đúng là không ai hiểu con gái bằng mẹ, Diệp Tri Thu im lặng không biết nói gì. Thẩm Tiểu Na tối qua đi bar tới tận nửa đêm mới về, người nồng nặc mùi rượu nhưng tinh thần thì rất hưng phấn. Cô ta bật đèn phong tắm sáng choang và vừa hát vừa tắm. Diệp Tri Thu vừa mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ thì bị cô ta làm cho thức giấc, đương nhiên là cô rất bực mình, cô nói với cô ta là nếu cứ như vậy thì hoặc là ngày mai cô ta phải sang ở chung với mẹ, hoặc là đặt một mình một phòng.
Thẩm Tiểu Na cười to nói rằng, cô ta sẽ ở một mình, chứ ở chung với mẹ nếu không phải mẹ cô điên lên thì chính cô cũng sẽ phát điên lên mất. Sau đó, cô ta háo hức kể với Diệp Tri Thu là đã đi quán rượu cùng với Đới Duy Phàm: " Đi vui lắm chị ạ, anh Duy Phàm còn lên sân khấu biểu diễn nữa, cả quán phải trầm trồ khen ngợi. Anh ấy hấp dẫn đến mức các cô gái đều huýt sáo với anh ấy. Em thấy anh ấy vừa đẹp trai vừa hát hay hơn hẳn anh ca sĩ chính ở quán đó. Người như anh ấy mà phải làm cho một công ty quảng cáo tẹp nhẹp nào đó thì thật lãng phí".
Diệp Tri Thu cảm thấy hết cách với cô gái này, cũng chỉ biết chửi thầm anh chàng Duy Phàm cứ giăng câu bủa lưới lung tung. Cô biết công ty quảng cáo mà Duy Phàm làm chung với Trương Tân có một mảng lớn đơn đặt hàng là đến từ các công ty thời trang. Quảng cáo, biểu diễn, làm áp phích và các sản phẩm in logo đẻ tuyên truyền. Năm nào anh chàng cũng đến Bắc Kinh tham gia triển lãm thời trang, thế mà chẳng ngờ mới đến đây, hai người họ đã hẹn hò rồi. Thế nhưng Diệp Tri Thu cũng phải tự nhắc nhở mình. "Mình có phải mẹ cô ta đâu", nên cô không đưa ra lời bình luận nào cả. Cô chỉ nói: "Được rồi, cảm ơn nếu cô tắt đèn và đi ngủ, cảm ơn cô nếu ngày mai cô chuyển sang phòng mới, tôi thì buồn ngủ lắm rồi".
Dù cô buồn ngủ và chán nghe những chuyện đâu đâu lắm rồi nhưng khi đã tỉnh dậy thì khó lòng mà ngủ lại được. Đèn tắt đi rồi mà cô vẫn nằm trằn trọc mãi một lúc lâu mới lơ mơ ngủ. Có điều nói một câu thật lòng, thấ