Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

ước, đến bữa không ăn nổi cơm, tâm phục khẩu phục Diệp Tri Thu. "Bắc Kinh rộng thật đấy! Trời ơi, hóa ra công việc của chị vất vả đến thế".
"Khi mẹ cô đến, nhớ nói câu đấy với bà ấy nhé! À mà thôi, chẳng phải nói đâu. Tôi đoán bà ấy biết rất rõ, bà ấy cũng phải trải qua những công việc đó mới được như ngày hôm nay chứ." Diệp Tri Thu cười nói với cô ta: "Tốt rồi, bây giờ công việc coi như đã hoàn tất, cô muốn đi đâu tùy ý."
Thẩm Tiểu Na "hứ" một tiếng rồi trả lời: "Tôi làm gì còn sức mà chơi nữa? Chỉ muốn về phòng ngủ thôi. Chị thấy tôi thật vô tích sự đúng không?"
"Cô nhịn đến bây giờ mới kêu mệt thì chứng tỏ không phải thế".
Hai người về khách sạn, nằm dài trên giường của mình để nghỉ ngơi. Nhưng Thẩm Tiểu Na đúng là còn trẻ, nằm được một lúc đã bật người lên, nói rằng muốn đến quán rượu Hậu Hải. Diệp Tri Thu xua tay: "Tôi thì hết sức rồi".
Thẩm Tiểu Na tắm xong thay quần áo và trang điểm, cách ăn mặc của cô ấy đúng là kiểu điển hình để đi bar - chiếc áo dệt dài tay để hở vai, quần soóc và đôi giầy bốt cao. Diệp Tri Thu phải công nhận là nhìn cô ta thật gợi cảm. Cô nghĩ rằng nếu mình cứ dặn dò nhiều quá thì đúng là thành mẹ người ta mất. Nhưng cô không thể không nói: "Cô là con gái, đi một mình chú ý an toàn nhé, tối đừng về muộn quá!"
Thẩm Tiểu Na tỏ ra ngoan ngoãn gật gật đầu rồi đi ra. Diệp Tri Thu sau khi nghe xong cú điện thoại của Hứa Chí Hằng, cô dựa vào thành giường, mở máy tính xách tay ra tóm tắt tình hình công việc đi gặp khách hàng trong ngày. Lúc còn chưa đi công tác, cô thấy thái độ của Lưu Ngọc Bình có vẻ không muốn phát triển thị trường ở Bắc Kinh nữa, tuy nhiên công việc của cô vẫn phải hoàn thành đúng hẹn.
Nhìn đồng hồ, đã sắp tám giờ rồi, Diệp tri Thu lấy điện thoại gọi cho Tân Địch.
"Thu Thu, đến bắc Kinh chưa?"
"Đến rồi, đang ở khách sạn. cậu chuẩn bị cho cuộc trình diễn thế nào rồi? Chắc công việc cung hưởn hưởn rồi nhỉ?"
"Haizzz, tớ còn chẳng có thời gian đi xem địa điểm trình diễn bài trí đến đâu rồi cơ. Vừa mới làm việc với các người mẫu, bây giờ tớ đang ở phòng sửa sang lại các bộ trang phục sẽ trình diễn vào ngày mai. Trước đây toàn là cậu đốc thúc chuyện bài trí sân khấu và kết hợp trang phục, còn giúp tớ về khâu quyết định của phần trình diễn, bây giờ tớ phải tự làm hết. Thu Thu này, nếu cậu rảnh rỗi thì qua giúp tớ một chút nhé."
Diệp Tri Thu có vẻ hơi ngần ngại, giúp đỡ tân Địch thì không nề hà gì nhưng cô rất ngại chạm mặt Tổng giám đốc Tăng. Nhưng nghĩ lại, Tăng Thành vốn có cách quản lý rất độc lập, không bao giờ can thiệp vào những việc đã giao cho cấp dưới toàn quyền quyết định. Trước đây bài trí các địa điểm trình diễn, ông ta luôn đến sau cùng quan sát tình hình. Cô nói: "Thế cậu ở phòng bao nhiêu để tớ qua."
Tân Địch ở một khách sạn năm sao ngay cạnh Tiển lãm Quốc tế, Diệp Tri Thu mặc một chiếc áo khoác thể thao dầy, cầm túi và đi bộ qua đó. lên tầng gõ cửa, người ra mở cửa là Tiểu Vương - cô trợ lý của Tân Địch. Tiểu Vương vừa nhìn thấy cô đã thân mật: "Chị Thu Thu." Cô bước vào trong, đây là một căn hộ lớn, trên ba giá treo đầy các bộ trang phục, phần lớn là trang phục mùa hè. Trên ghế sofa bầy đầy các loại phụ kiện như túi da, giầy, khăn quàng cổ. Tân Địch đang cùng các trợ lý thiết kế phối hợp từng bộ trang phục lại với nhau.
Diệp Tri Thu bỏ túi xuống, cởi áo khoác, lập tức bắt tay vào phân loại từng bộ trang phục theo mầu sắc rồi chia các phụ kiện ra từng loại. Cô quan sát bản đồ sân khấu trình diễn rồi sắp sếp các bộ trang phục sao cho hợp lý, lại nhờ các trợ lý tiến hành phối hợp, sau đó cô lấy bút và giấy ra đánh dấu thứ tự trang phục sẽ lên sân khấu.
Tân Địch thở phào: "Cậu cứu mạng tớ rồi đấy, tớ không ngờ công việc sắp sếp trang phục lại phiền phức đến vậy."
"Hôm nay sắp sếp sơ bộ thế đã, mai các công ty tham gia triển lãm sẽ được vào trước, lúc đó mình sẽ treo trang phục theo đúng thứ tự, sau đó chỉnh trang là lượt lại một lần, nhắc các trợ lý làm nhanh tay nhanh chân một lúc là được."
Bận rộn mất cả tiếng đồng hồ, cuối cùng mọi việc chỉnh trang lại cũng xong xuôi. Tân Địch cho các trợ lý về phòng nghỉ ngơi, bảo cô trợ lý thiết kế của mình đi ra phòng khác ngồi một chút, cô nói: "Hôm nay tốt nhất là mọi người không nên ra ngoài thăm thú chơi bời vì mai phải dậy sớm. Ngày mai xong xuôi công việc, đến tối các bạn sẽ được tự do đi chơi."
Căn phòng trở nên im ắng, hai người ngồi dựa vào ghế sofa, họ cùng gác chân lên bàn uống nước, Tân Địch ngửa cổ nhìn lên trần nhà than thở: "Thu Thu này, giờ tớ mới biết trước đây cậu đã vất vả vì tớ thế nào."
"Với bạn bè phải khách sáo thế sao?"
Tân Địch từ trước đến nay chuyên tâm vào việc thiết kế thời trang, không thích tham dự vào những chuyện không liên quan đến mình, cũng chẳng đi lại giao lưu gì với những bộ phận chuyên trách bài trí sân khấu hay là bộ phận quy hoạch. Trước đây, khi Diệp Tri Thu còn là đồng nghiệp, vẫn thường tranh thủ giúp đõ cô xử lý những việc đại loại như vậy. Lần này đến đây triển lãm, cô mới ý thức được điều này, cô nói: "Có phải tớ khách