Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.
sáo với cậu đâu, tớ đang tự kiểm điểm lại mình, thật đấy. Tài năng thì không biết được bao nhiêu mà lại lắm tật thế này". "Những việc này đáng ra là của trợ lý chứ, khi nào rảnh, cậu huấn luyện họ một chút là được thôi mà."
"Những cô cậu này tiểu thư công tử lắm, chỉ muốn một lần trình diễn là mình có tiếng tăm và có chỗ đứng ngay mà thôi không nghĩ là tớ phải rèn luyện những sáu năm trời mới có được cơ hội trình diễn."
Diệp Tri Thu cười động viên: "Chúc cậu ngày mai thành công, tớ biết là cậu làm được mà".
"Năm giờ nhé,ở khách sạn Kempinski, sau buổi trình diễn có tiệc rượu tự chọn." Tân Địch nhìn vẻ mặt của Diệp Tri Thu bỗng cô nổi nóng: "Đừng có nói với tớ là cậu sẽ không đến đấy nhé, trước đây bọn mình đã giao ước là sẽ có mặt trong thành công của người kia cơ mà".
Nghĩ đến những lời động viên lẫn nhau của thời trẻ, Diệp Tri Thu cười nói: "Cậu nhất định sẽ thành công, tớ luôn tin vào điều đó. Tớ sẽ bảo người đến tặng hoa thay, vì tớ thật sự không đến được. Tân Địch à, nhất định tớ sẽ mời cậu đi ăn để chúc mừng, cho cậu chọn địa điểm."
Tân Địch lừ mắt nhìn cô, cô chỉ cười rồi vỗ vỗ vai bạn. Tân Địch biết Diệp Tri Thu đã quyết định thì không ai có thể thay đổi được, chỉ biết "hừ" một tiếng rồi tiện tay đưa cho Diệp Tri Thu một tấm thẻ nhân viên để có thể vào triển lãm. "Cậu cầm lấy cái này, đỡ mất công sáng mai phải xếp hàng đổi thẻ."
Diệp Tri Thu vẫn lắc đầu: "Sáng mai tớ phải đi cùng sếp, nếu đeo một tấm thẻ của Tố Mỹ mà đi vào trước thì bà ấy sẽ nghĩ thế nào".
Tân Địch nghiêng đầu nhìn bạn, Diệp Tri Thu vẫn rất điềm đạm, không thể hiện chút tâm trạng nào, Tân Địch hỏi: "Thu Thu, cậu cái gì cũng nghĩ thấu đáo vậy thì cuộc sống sẽ mệt mỏi lắm đấy".
"Nếu mình mà không nghĩ trước, đến khi lại phải giải quyết phiền phức của chính mình và cả của người khác nữa thì càng mệt hơn." Diệp Tri Thu xem đồng hồ, sắp mười giờ rồi: "Tớ về ngủ đây, cậu cũng ngủ sớm đi."
Diệp Tri Thu cầm áo khoác, xuống thang máy rồi đi ngang qua sảnh lớn, bỗng cô thấy Tăng Thành đang đi lại, trong thoáng chốc cô định quay mặt đi xem như không trông thấy nhưng rồi cô lại nghĩ làm điều đó là ngốc nghếch, cô đành phải cười:" Chào Tổng giám đốc Tăng."
"Chào cô, Tri Thu! Cô cùng ở khách sạn này à?"
"Không, tôi ở gần đây, tôi qua thăm Tiểu Địch, giờ tôi xin phép. Tạm biệt Tổng giám đốc Tăng nhé."
Cô không đợi Tăng Thành trả lời đã sải bước đi. Không ngờ Tăng Thành cười nói: "Tri Thu này, tôi cứ cảm thấy hình như cô muốn tránh mặt tôi".
Diệp Tri Thu lúng túng không biết nói gì, đứng sững lại: "Tổng giám đốc Tăng, làm gì có chuyện đó ạ".
Tăng Thành càng cười tươi hơn: "Bây giờ cũng muộn rồi,để tôi tiễn cô sang đó". Không đợi cô nói gì, ông ta đã quay lại đi lên phía trước mở cửa cho cô. Diệp Tri Thu đành phải bước qua cửa ra ngoài. Buổi tối đầu xuân ở Bắc Kinh rét căm căm, bước ra ngoài, Diệp tri Thu kéo khóa áo khoác thể thao lên tận cằm. Tăng Thành mặc bộ complet, áo chemise phía trong còn mở cả khuy cổ. Ông ta bước bên cạnh cô, không quá gần nhưng Diệp Tri Thu vẫn cảm thấy một nỗi bối rối mơ hồ.
Khi vào làm ở Tố Mỹ, cô cũng có cảm giác giống như các nhân viên khác, đó là một cảm giác căng thẳng không rõ nguyên nhân khi đối diện với vẻ uy nghiêm lạnh lùng của Tăng Thành. Theo lời nói của Tân Địch thì đó là: "Khi cặp mắt ông ta lướt qua mình một cái thì tâm trí của mình đã bay lên tám tầng mây rồi". Ngay cả khi đã rời bỏ công ty mà cô vẫn không thể nói cười tự nhiên với ông được chứ đừng nói đến chuyện đã nghe cuộc điện thoại đó của Phương văn Tĩnh. Nghĩ đến nội dung cuộc điện thoại hôm đó, cô chỉ có thể âm thầm than thở, chẳng hiểu sao mình lại mắc vào trò đùa lố bịch đó để bây giờ rút chân chẳng được.
Tang Thành bỗng chỉ vào bên đường: \'Cô có nhớ chỗ này không?"
Đây là khu bệnh xá nhỏ của khu dân cư, trước cửa có đèn báo hiệu nơi khám chữa bệnh. Diệp Tri Thu dừng lại, tất nhiên là cô vẫn nhớ. Mấy năm trước, khi cô còn đang làm ở Tố Mỹ, cô cũng đến Bắc Kinh để tham dự show diễn, vì không thích ứng được với sự thay đổi thời tiết nên cô bị cảm. Khi đó cô cũng chẳng buồn để ý, vẫn cố gắng làm thêm ca cho đến sáng để hoàn thành công việc.
Về đến khách sạn ngủ được mấy tiếng đồng hồ thì cô bắt đầu sốt. Khi đó Tân Địch ở cùng phòng với cô đã hoảng sợ rồi cứ thế chở cô đến bệnh viện. Hai người đi ra khỏi khách sạn một đoạn thì nhìn thấy khu bệnh xá này. Diệp Tri Thu một mình vào tiêm, bảo Tân Địch mau chóng trở lại trung tâm triển lãm tiếp tục công việc. Bác sĩ cặp nhiệt độ cho cô, thân nhiệt đã lên đến 38°7, vội vàng lấy một cái khẩu trang bịt vào mặt cô và nghiêm khắc nói là cô phải chuyển ngay đến bệnh viện thành phố. Lúc đó Diệp Tri Thu mới nhớ ra đó là năm thứ hai đang có dịch Sars*. Vào dịp triển lãm mùa xuân năm trước cô đã được chứng kiến. May mà năm đó, khi mọi người đã xong việc và đáp tàu về nhà thì bệnh dịch mới bùng phát trên quy mô lớn. Mọi người tham gia lần đó đều cảm thấy may mắn, nếu về muộn chỉ một tuần thì chắc chắn sẽ bị đưa đến bệnh viện cách ly.
*SARS là viết tắt của t