Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.
m. Chúng ta cứ cố gắng, cố gắng và cố gắng sẽ thành công”.
“Được rồi, kết thúc cuộc họp tại đây nhé”. Trưởng ban khua tay nói.
Đàm Áo vỗ mạnh vào vai cô: “Ngẩn người ra à?”.
Cô liếc xéo anh một cái rồi buông thõng một câu: “Đồ nịnh hót!”.
“Tôi nịnh hót sếp là điều đương nhiên mà!. Lần này sếp quan tâm chúng ta đến vậy, mà cô không thấy sếp mình điển trai như minh tinh màn bạc à?”.
“Nhìn cái khua tay mà xem, trông rất đàn ông”.
Sau khi phân công nhiệm vụ với Đàm Áo cô vội lái xe đến nhà mẹ chồng lấy cơm, rồi tranh thủ tạt qua thăm bố mẹ đẻ. Bà Dĩnh và ông Thu vừa ra ngoài về, tối nào hai ông bà cũng có thói quen đi dạo bộ.
Hai chú cún An Tiểu Đóa nhờ trông hộ giờ đã mở mắt rồi, chúng chạy quanh căn phòng đơn sơ, bộ lông mềm mại, béo mũm mĩm. Xem ra chúng được hai ông bà chăm nom rất cẩn thận.
Cô thả chúng xuống đất để chúng chạy nhảy khắp nhà.
Bà Dĩnh bước vào nhà hỏi: “Thiếu Hàng đỡ chưa?”.
“Anh ấy đỡ nhiều rồi ạ. Mấy bữa nữa là được ra viện”. Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào mặt mẹ: “Mẹ à, tại sao hồi ấy ba mẹ lại nói với mẹ chồng con là con lái xe? Tại sao ba mẹ không cho con biết Thiếu Hàng đã bị thương nặng?”.
“Hồi ấy người lái xe chính là con mà?” Bà Dĩnh nhấn mạnh từng từ: “Chỉ con mới có bằng lái xe, Hảo nó có bằng đâu mà lái”.
Cả chiều Thiếu Hàng không chợp mắt giây phút nào, anh mở điện thoại ra kiểm tra email, thấy có mấy thư khách hàng yêu cầu trả lời gấp. Hết cách, anh đành phải thay quần áo rồi lén ra quán net đối diện cổng bệnh viện. Anh ngồi lì ở đó giải quyết công việc quên bẵng cả thời gian. Mọi việc xong xuôi cũng đã hơn sáu giờ chiều, vội vàng đi về buồng bệnh. Trong lúc đợi thang máy ở tầng một anh gặp bác sĩ Quách, tay xách một chiếc phích nước trông quen quen, anh liền nhìn kỹ hơn.
Bác sĩ Quách nhìn thấy anh ăn mặc như vậy thấy là lạ: “Anh đi đâu về thế?”.
“Tôi có chút việc chạy ra ngoài”. Thiếu Hàng cười lấp liếm: “Chạy ra ngoài hơn nửa tiếng thôi mà”.
Bác sĩ Quách chẳng buồn quan tâm anh chạy ra ngoài bao lâu, tỏ vẻ khó chịu nói: “Sao anh không có chút tự giác nào của bệnh nhân thế nhỉ? Giờ anh cần nhất là nằm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trên giường anh có biết không hả? Nếu không thuốc tốt đến đâu cũng chẳng có tác dụng gì!”.
“Vâng, vâng, tôi biết rồi”. Thiếu Hàng cúi đầu nhận lỗi.
Bác sĩ Quách vẫn nghiêm mặt nhét phích nước nóng vào tay anh: “Vợ anh nhờ chuyển cho anh đấy”.
Thiếu Hàng cầm lấy hỏi: “Cô ấy đâu rồi ạ?”.
“Lúc nãy tôi gặp ở bãi để xe. Cô ấy nói có việc nên không lên được”.
Thiếu Hàng cảm thấy như có việc gì gấp xảy ra, lập tức móc điện thoại ra gọi. Gọi hai lần liền mới thấy nhấc máy. Giọng mũi nghèn nghẹn, lòng anh hoảng hốt: “Em à, em đang ở đâu đấy?”.
“… Ở bên ngoài ạ, anh ăn rồi ngủ đi nhé. Đừng đợi em”.
“Em…”, Thiếu Hàng vừa cất lời điện thoại ngắt luôn.
Cửa thang máy mở ra, Quan Thiếu Hàng không để ý đến sự thúc giục của bác sĩ Quách, truy hỏi: “Vừa rồi anh gặp vợ tôi à? Anh có thấy cô ấy có điều gì không ổn không?”.
Bác sĩ Quách lưỡng lự: “Thấy mắt sưng đỏ, cô ấy nói bị cát bay vào mắt”.
Thiếu Hàng quay ngoắt người lại, lao nhanh về phía bãi đỗ xe. Chạy nhanh quá, đâm sầm vào một người đi đường, làm cho người ta ngã bổ nhào xuống đất. Anh vội vàng xin lỗi nhưng chân thì vẫn lao như bay.
Gia Ưu không biết nên đối diện với Thiếu Hàng thế nào. Với tình trạng hiện giờ của mình, cô dễ có khả năng ngã gục trước mặt anh. Cũng may là gặp bác sĩ Quách đi đâu về, nên cô nhờ mang phích nước vào luôn, rồi lái xe đi luôn.
Lát sau chuông điện thoại reo vang, là anh gọi điện đến.
“Có việc gì hả em?” Giọng nói toát lên vẻ lo lắng.
Gia Ưu nói dối: “Công việc khó khăn quá nên em thấy mệt mỏi”.
“Anh có giúp gì được em không?”.
“Dạ thôi ạ, em sẽ tự giải quyết”. Gia Ưu muốn kết thúc cuộc nói chuyện thật nhanh: “Em gác máy đây, đang lái xe mà. Tối nay anh ở lại bệnh viện một mình được không?”.
“Được. Em về nhà à?”.
“Vâng, em về nhà ngủ một giấc chứ mệt quá rồi”.
Anh im lặng trong giây lát rồi nói: “Ừ, em về đi”.
Nói là ừ nhưng hình như vẫn có vẻ gì đó buồn bực.
Giờ Gia Ưu thân mình còn lo chưa xong nên cô chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến anh. Cô bỏ ngay tai nghe xuống.
Xe đi vào trung tâm thành phố, cô tăng ga, mở to cửa kính, gió đêm lùa vào mát rượi, thổi bung bộ tóc dài mượt của cô. Dường như những cơn gió ấy đã thổi tan được nỗi ưu phiền trong lòng cô.
Lái xe một mạch như vậy lòng cô cũng thấy thoải mái lên nhiều, những lời nói của mẹ rất khó nghe nhưng không có gì là lạ cả.
Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn thiên vị em gái hơn mình. Cô chẳng bao giờ thấy ấm ức vì điều đó, em gái học hành tốt hơn, biết nịnh hơn và ngoan ngoãn hơn. Nên trong mắt mọi người em gái chính là tấm gương để con cái trong khu ấy học hỏi, là niềm tự hào của mẹ.
Nhiều khi Gia Ưu cũng vui mừng vì ba mẹ mình có được cô con gái xuất sắc như vậy, họ sẽ không phải hao tổn công sức để nuôi dạy mình. Thành tích học tập luôn đứng đầu lớp, các môn ngoại kh