Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.

trên bàn lại reo vang, cô chẳng buồn nhìn vội tắt luôn, tiếp tục nói: “Tất nhiên em không muốn mình là kẻ thay thế, nhưng em đã làm rồi, giờ đâu quay đầu lại được. Người ép em đâu phải là Quan Thiếu Hàng, anh ấy cũng là người vô tội. Em đã tận hưởng tình yêu của anh ấy trong năm năm. Năm năm là hơn một nghìn tám trăm ngày đêm. Anh ấy tốt với em thế nào anh có biết không? Em lớn thế này mà ba mẹ cũng không cho em nhiều đến vậy. Giờ anh bảo em đi nói với anh ấy là người anh ấy yêu đã mồ yên mả đẹp từ lâu rồi ư? Anh không cảm thấy như vậy là quá tàn nhẫn hay sao?”.
“Em chỉ biết với anh ấy là tàn nhẫn”. Vẻ mặt anh trông suy sụp, giọng nói chua chát: “Nếu như em vẫn là em thì chúng ta không phải là không có cơ hội phải không?”.
Gia Ưu im lặng.
“Trì Gia Ưu, em trả lời anh một lần đi chứ”. Đàm Áo vẫn quyết hỏi.
Bị ép quá cô cười đau khổ nói: “Trên mức tình bạn, nhưng chưa đủ để gọi là tình yêu”.
“Hóa ra là anh tưởng bở”. Đàm Áo bật cười, anh cười trông còn đáng sợ hơn cả khóc.
Trì Gia Ưu thấy mệt mỏi quá, quay về Đài đi ăn cùng Đóa vừa quay hình xong. Sau đó lái xe về nhà, vùi đầu ngủ một giấc.
Tỉnh dậy, tinh thần u ám cũng đã bớt đi phần nào. Cô ra khỏi phòng ngủ thấy chị giúp việc đang lau chùi phòng khách. Cô ngước nhìn đồng hồ treo tường mới biết đã hơn 6 giờ tối.
“Chào chị, hôm nay chị về sớm nhỉ”. Chị giúp việc chào cô: “Anh Hàng vừa gọi điện thông báo tối nay sẽ về muộn, bảo chị cứ ăn cơm trước đi, không cần đợi đâu”.
“Chị Vương này, chị lại quên rồi, gọi tôi là Hảo được rồi, làm gì phải phân biệt đến thế”. Gia Ưu nhắc nhở. Từ lúc thuê giúp việc đến nay, tối nào hai vợ chồng cũng cố gắng tranh thủ về nhà ăn tối, không như trước một tuần có đến năm bảy ngày đi ăn ngoài.
“Giờ em chưa thấy đói, em sẽ đợi anh ấy về ăn cùng”. Gia Ưu quay người đi vào phòng đọc, không quên dặn với một câu: “Chị Vương này, chị nấu xong cứ về nhé. Muộn muộn bọn em hâm nóng lại ăn cũng được”.
Chị Vương dạ một tiếng rồi vội vàng quay ra làm tiếp.
Cô ôm lấy chiếc máy xách tay của mình ngồi vào bàn làm việc của anh lên mạng mở MSN. Nhìn lướt thấy Dao đang có trên mạng.
Cô bèn chào và hỏi luôn: “Chương trình hôm nay quay thuận lợi chứ?”.
“Cũng ổn lắm, khách mời hợp tác rất tốt”. Dao nhanh chóng trả lời.
Nhắc đến đây, Gia Ưu tiện mồm hỏi: “Khách mời là ai thế?”.
“Họa sĩ Thẩm Gia Thố”.
“À”. Cô đánh mỗi một từ.
“Có quen à?”.
“Không. Không cùng nghề quen sao được…”.
Dao hiểu ý cô nên nói: “Người cũng được lắm, ăn nói nhẹ nhàng, không mắc mấy cái tật vớ vẩn của những nhà nghệ sĩ. Đã mở nhiều đợt triển lãm, có cả bộ sưu tập tranh nữa đấy”.
Cô cũng chỉ “Ừ” một tiếng thờ ơ, mãi sau mới nói tiếp: “Đợi lúc nào phát sóng tớ sẽ xem”.
Dao chuyển chủ đề khác: “Cậu dự định đi du lịch ở đâu?”.
Cô ngẫm nghĩ: “Giang Tô – Chiết Giang”.
Đợt du lịch này do chính Đài đứng lên tổ chức, chia thành nhiều tuyến cho cán bộ nhân viên tự lựa chọn. Gia Ưu không đắn đo, quyết định chọn tuyến Giang Tô – Chiết Giang. Mấy năm trước cô đã từng đến đây du lịch, có ấn tượng với phong cảnh và con người vùng này. Còn lần này cô muốn đi cùng Thiếu Hàng.
Đối với cô đi không chỉ là ngắm phong cảnh hữu tình, quan trọng người bạn đồng hành là ai.
Mấy năm sống bên nhau, cô ít có cơ hội đi du lịch với Thiếu Hàng. Mới đầu là vì cảm giác xa lạ, bây giờ là công việc bận rộn.
Buổi sáng trò chuyện với Thiếu Hàng xong lòng cô cứ thấp thỏm không yên, không hiểu vì sao. Cô tin Đàm Áo không bóc mẽ mình, nhưng trong lòng vẫn canh cánh lo lắng, cảm thấy sắp có việc gì xảy ra.
Và linh tính của cô rất chuẩn xác.
Chị giúp việc về không lâu thì có người bấm chuông cửa. Mở cửa ra cô bất ngờ khi nhìn thấy vị khách đó, dây thần kinh ở huyệt thái dương hai bên cứ rần rật. Ngôi nhà xa trung tâm nên ba mẹ hai bên ít khi tới đây chơi. Lần gần đây nhất cô cũng không nhớ nổi là lúc nào, vì tuần nào hai vợ chồng cũng về thăm ba mẹ hai bên. Nếu có việc đột xuất, ba mẹ sẽ gọi điện đến tìm, vì vậy mẹ cô xuất hiện đúng là khách quý.
Bà Dĩnh lạnh lùng bước vào, nhìn quanh nhà rồi ngồi phịch xuống ghế sô pha.
Thấy sắc mặt mẹ không được thân thiện cho lắm, cô vội hỏi thẳng: “Mẹ, tìm con có việc à?”.
“Sáng nay con đi đâu?” Bà Dĩnh cũng vào thẳng vấn đề luôn.
Gia Ưu nhìn mẹ rồi nói: “Con đi làm ở Đài ạ”.
“Đừng có nói dối! Ta và bà thông gia đều nhìn thấy con. Con hẹn hò với một người đàn ông trong quán trà, có phải anh ta học trung học cùng con đúng không?”.
Gia Ưu thấy nghẹt thở, chán chẳng buồn nói.
Bà Dĩnh hừm một tiếng rồi nhìn con gái với ánh mắt truy hỏi.
Sáng nay đi tập thể dục tình cờ gặp bà thông gia nên trò chuyện khá lâu, nhắc cả chuyện của hai vợ chồng. Mẹ chồng cô không thích cô phải chạy ngược chạy xuôi lấy tin, lại đang muốn có cháu bế nên hai bà đã thống nhất đứng về một phía.
Nói chuyện hào hứng quá, hai người quyết định hẹn nhau hơn chín giờ đến Đài truyền hình gặp cô làm công tác tư tưởng.
Gần đến Đài liền gọi điện cho cô nhưng không thấy nghe máy. Cả hai bà đang rảnh rỗi nên xuốn