Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.

ắm chặt lấy chùm chìa khóa định mở cửa cho vào trong túi, hít thở thật sâu và quay đầu đi ra xe.
Đêm nay chắc chắn sẽ rất dài.
Quan Thiếu Hàng ngửa đầu dựa vào ghế, trong ánh đèn tranh tối tranh sáng, khuôn mặt anh trông thật phẳng lặng, duy chỉ có đôi mắt là ánh lên cho thấy lòng anh đang dậy sóng.
Điện thoại chỉnh chế độ rung lúc họp buổi chiều, giờ chưa chỉnh lại giờ lại rung bần bật trong túi áo.
Anh lấy điện thoại ra nhìn rồi ấn nút nghe.
Giọng mẹ anh trong điện thoại nghe sắc lạnh: “Con về nhà chưa? Nó nói thế nào hả?”.
Quan Thiếu Hàng thờ ơ đáp: “Không phải như mẹ nghĩ đâu”.
“Tốt nhất là không phải, không thể để ba mẹ mất mặt vì chuyện ấy được!”. Giọng nói đỡ khó chịu hơn: “Mẹ biết nó từ nhỏ mà. Hồi bé nó đã thích con rồi. Mẹ biết hết nên mẹ không tin là nó sẽ làm việc gì sai trái. Nhưng mà lòng người cũng khó lường! Trước đây nó luôn sống chừng mực, sao giờ lại trở nên hồ đồ thế nhỉ? Suốt ngày chạy rông ngoài đường, toàn quen với những kẻ chẳng đâu vào đâu. Chỉ sợ là gần mực thì đen thôi. Con cũng sai, suốt ngày bận rộn, xao nhãng cả chăm sóc vợ. Chỉ có thế nó mới thích chuyển sang làm phóng viên. Giờ thì tốt rồi, cả hai anh chị đều bận rộn, ai chịu nhường ai đây! Hôn nhân, gia đình cũng cần phải có người chăm sóc, con trai ạ”.
Bà Hợp nói một tràng về những gì mình đang canh cánh trong lòng, nhưng lại không nhận được phản ứng như ý. Anh vẫn thờ ơ đáp: “Con biết rồi mà mẹ. Con sẽ nói chuyện với vợ con. Cứ như vậy mẹ nhé. Con mệt rồi”.
“Con đúng là…” Bà Hợp chẳng biết nói gì hơn: “Được rồi… được rồi anh chị cứ suy nghĩ kỹ đi”.
Anh gác máy, mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại thì thấy tên Trương Quần hiện trên màn hình. Anh đành phải nhấc máy nghe.
m thanh ồn ã, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc khiến Trương Quần nói gần như hét lên.
Nghe xong anh nhíu mày nói: “Anh không đến đâu, mọi người cứ vui chơi thỏa thích đi nhé!”.
Trương Quần vẫn chưa chịu buông tha: “Anh đến đi mà, nếu anh chê ồn em sẽ thuê phòng VIP, bạn học khai trương mình phải đến chúc mừng chứ. Mà anh đoán xem em đã gặp ai nào?”.
“Ai vậy?” Anh hỏi qua loa đại khái.
“Đàm Áo. Anh thấy tình cờ không? Anh ấy đi uống rượu một mình đấy. À phải rồi, rủ thêm cả Gia Hảo nữa nhé. Càng đông càng vui, hơn nữa cũng quen nhau cả mà. Thôi để em gọi điện cho cô ấy”. Trương Quần đúng là vui quá hóa rồ, nói xong gác máy luôn.
Thiếu Hàng tay vẫn cầm lấy điện thoại, chưa đầy ba phút sau cô lại gọi đến hào hứng nói: “Gia Hảo nhận lời đến đấy, anh tới nhanh lên, đừng chần chừ nữa!”.
Quan Thiếu Hàng sững người, rồi cười nhạt.
Anh không đợi Gia Ưu mà lái xe đi thẳng đến quán bar. Chủ quán là bạn học hồi trung học, thấy khách vào vồn vã chào hỏi rồi lại bận rộn đón tiếp những vị khách khác. Trương Quần và Đàm Áo đang ngồi bên góc quầy bar chơi oẳn tù tì.
Xem ra hai người đó uống đã khá nhiều rượu, mặt đỏ phừng phừng, ánh mắt dài dại. Nhìn thấy Hàng, Trương Quần vô cùng phấn khích, nhảy tót xuống chạy đến bá chặt lấy cổ anh, nói thế nào nhất quyết không chịu bỏ ra. Đúng là uống quá nhiều rượu rồi.
Còn phản ứng của Đàm Áo lại trái ngược hoàn toàn với Trương Quần. Lúc nãy vừa cười cười nói, thế mà thấy Hàng lập tức quay mặt đi, không nói năng gì.
Chẳng sao cả, Thiếu Hàng kéo tay Trương Quần ra, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế, rồi gọi nhân viên phục vụ cho một cốc vốt ca.
Vừa nhấp được ngụm rượu, Trương Quần đã cười khúc khích sán đến: “Cô vợ xinh đẹp của anh đâu rồi? Sao không đến hả? Không sợ em cướp mất anh à?”.
Thiếu Hàng lặng lẽ nhìn cô, không có ý định trả lời kẻ say rượu.
Đúng lúc Gia Ưu đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch của quầy bar bước vào trong, đập vào mắt cô là cảnh Trương Quần đang lén hôn Thiếu Hàng.
Cô lúng túng đứng chôn chân tại chỗ, tiến lên không xong, mà quay về không được. Vẫn là Trương Quần nhìn thấy cô, gào toáng lên: “Gia Hảo, bên này này, lại đây đi…”.
Gia Ưu hít thở thật sâu, tươi cười bước đến. Rồi thấy Đàm Áo ngồi đó cô thấy chân mình nặng hẳn đi, gần như lê trên mặt đất.
Trương Quần rủ cô tới đây đâu có nhắc tới Đàm Áo. Nếu biết anh có mặt chắc chắn cô không vội vàng tìm cách thoát khỏi mẹ đẻ để đến đây.
Đến nước này cô đành phải giả vờ như không có gì xảy ra. Tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Thiếu Hàng: “Mọi người có chuyện gì vui à, mà tối nay lại có nhã hứng tới đây thế?”.
Trương Quần cười ha hả: “Công ty đang có vụ làm ăn lớn. Khách hàng chỉ đích danh Thiếu Hàng thiết kế. Xong dự án này chắc chắn danh sẽ nổi như cồn, nhưng yên tâm, việc này chẳng liên quan gì đến tớ. Với tớ, chuyện vui chính là đã đánh úp thành công. Tiếc là cậu tới chậm một bước, không chứng kiến được”.
Gia Ưu liếc nhìn khuôn mặt mông lung của kẻ say chẳng buồn so đo làm gì: “Cậu vui là được rồi”.
Cô gọi một cốc Martini cho mình nhưng bị người ngồi bên ngăn lại, không cho giải thích, gọi một cốc nước cam đá.
Gia Ưu khó hiểu, quay đầu nhìn Thiếu Hàng.
Khuôn mặt Thiếu Hàng không để lộ nét buồn vui, hỡ hững chẳng hợp với khung cảnh tẹo nào. Cô thấy anh giải thích: “Kiểu gì anh cũng say nên


Teya Salat