XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.

cần phải có người tỉnh táo đưa về chứ”.
Gia Ưu ngoan ngoãn nghe lời, chứ thực lòng cô muốn mình say một bữa cho quên hết mọi ưu phiền.
Mấy người họ, trừ Trương Quần ra, chẳng ai buồn nói câu nào. Trương Quần bị kẹp ở giữa, hết loay hoay quay sang bên này nói chuyện, rồi lại ngoáy sang bên kia chọc vài câu. Tuy nhiên không khí vẫn có gì đó hòa hợp đến lạ.
Gần giữa chừng ông Thu gọi điện đến, Gia Ưu cầm điện thoại chạy ra ngoài nói chuyện. Ông không nói bốp thẳng vào mặt con gái như vợ mình vì ông yêu con lắm. Sau khi hiểu rõ sự tình, ông rất thông cảm với nỗi ấm ức của con gái và sự giận dữ của vợ mình. Ông chỉ biết an ủi con vài câu.
Cô không chịu nghe, dù không hề ác cảm với ba mẹ. Cô nói nhỏ: “Ba à, giờ đừng nhắc những chuyện này được không ạ? Con đang ở bên ngoài”.
“Ừ, con chú ý an toàn nhé, đừng về muộn quá. Cuối tuần nhớ về nhà ăn cơm”.
“Để tính sau ba ạ”. Nói xong cô thấy cay cay ở sống mũi.
Quay về chỗ, tiếng nhạc xập xình đã ngưng, trên sân khấu bắt đầu có biểu diễn. Trương Quần giục cô: “Hảo à, lên hát một bài đi. Mấy cô kia không hát hay bằng cậu đâu”.
Gia Ưu lắc đầu, cầm cốc nước cam lên uống vài ngụm. Lồng ngực cô như ứ lại chẳng khác gì có một cục đá to chặn lại khó chịu. Trương Quần vẫn cứ lảm nhảm không dứt, ồn ào làm đầu cô nổ tung lên. Cô gái vừa biểu diễn xong, trong lúc nóng mặt cô đứng dậy đi lên sân khấu.
Tiếng huýt sáo vang lên làm cho cả quán bar im lặng như tờ. Gia Ưu trao đổi với ban nhạc, sau đó ngồi vào chiếc ghế xoay, điều chỉnh micro. Cô lướt ánh nhìn xa xăm qua Đàm Áo và Thiếu Hàng. Cô hắng giọng, không nói nhiều, không nhắc đến tên bài hát mà hát luôn.
Khách cứ nghĩ tiết mục của quán bar nên mới đầu không để ý, nhưng đến khi cô cất tiếng hát thì ai ai cũng chăm chú lắng nghe.
Bài hát được nghe nhiều lần nhưng lần này quả thực là hay nhất.
Cô gái đứng trên sân khấu trông thật thoải mái. Cô đang biểu diễn ư? Chính xác là cô đang chìm vào trong thế giới của mình, không buồn để ý đến khán giả. Ánh đèn sân khấu hắt lên khuôn mặt cô trông rất cô đơn, buồn bã.
Cô hát như dành tặng cho riêng mình vậy.
“… .
Gửi gắm tình yêu đến một bờ vai khác
Để sai lầm trước kia xem lại mơ ước của mình
Ai cũng một lần lo lắng
Thì mới cảm nhận được tình yêu nồng nàn
Tình yêu không dừng lại ở suy nghĩ
Mà cần có nhiều dũng cảm…
…”.






Suy nghĩ hoang tưởng
Từ sau hôm tụ tập nhau ở quán bar ấy, Đàm Áo gần như chấp nhận sự thực Trì Gia Ưu không còn là Trì Gia Ưu nữa. Anh rất thản nhiên đối diện với cô kể cả trong việc công và việc tư.
Tháng 9 trôi qua rất bận rộn, Đài tổ chức cuối tháng đi du lịch, lại chuẩn bị nghỉ quốc khánh, nên việc lớn việc nhỏ kéo nhau đến, không ai được nghỉ phép. Chính vào lúc này, không hiểu gặp xui xẻo gì mà công việc của cô đụng đâu hỏng đấy. Mấy bản thảo vất vả làm xong trình lên trên đều bị trả lại. Không phải vì không có sáng kiến mà vì viết chưa sâu, phải viết lại.
Cô xem lại từng bản thảo, nhưng vẫn không hiểu nổi có sáng kiến nhưng thiếu suy nghĩ là gì nên tìm gặp Trưởng ban. Trưởng ban nói dăm ba điều, nhưng khuôn mặt lại toát lên những suy nghĩ rất khó nắm bắt.
Thế này chưa là gì cả, đau nhất là lần cô thức trắng mấy đêm để làm kế hoạch. Làm xong trình lên bị sếp sổ toẹt luôn. Lúc biết tin ấy cô đang đứng ở dưới tầng một của Đài, khóc tu tu như một đứa trẻ.
Thiếu Hàng thờ ơ nhận xét: “Dũng cảm, đáng khen ngợi”.
Nghe xong cô lại hiểu là em thật ngốc. Gia Ưu cười cười, không luẩn quẩn về vấn đề này nữa, cô lau mồm đứng dậy cầm cái túi khá đẹp ở trên ghế sô pha.
“Gì đấy em?”
“Ít đồ dưỡng da, em mua tặng mẹ”. Mẹ chính là mẹ đẻ và mẹ chồng.
Hôm gặp Đàm Áo ở quán trà bị hai bà nhìn thấy. Bà Dĩnh đã gặp cô nói chuyện thẳng thừng còn mẹ chồng không thấy động tĩnh gì, không gọi về hỏi han, không chất vấn qua điện thoại. Cô đoán chắc bà nói với con trai, nhưng Thiếu Hàng là người tốt tính nên không nói lại với cô.
Gia Ưu không muốn làm khó Thiếu Hàng, cô muốn nhân cơ hội này cuối tuần về nhà xoa dịu tình hình khó chịu này.
Ai ngờ Thiếu Hàng buông đũa bát xuống nói: “Cuối tuần này anh phải làm thêm, qua vài tuần nữa tính sau đi”.
“Vâng, cũng được ạ”. Gia Ưu đành phải buông xuôi, vì không muốn về nhà một mình. Có Thiếu Hàng, bà Dĩnh mới kiềm chế được tình cảm của mình. Cô chịu hết nổi những lời nói châm chọc và vui buồn thất thường của mẹ mình.
Ăn xong, hai vợ chồng ai vào máy người đấy lên mạng làm việc của mình. Cô xem lướt qua những tin nhắn trong ngôi nhà chó mèo. Cách đây không lâu Đóa đã thuê người thiết kế một trang web cho trung tâm. Chủ yếu là đưa ảnh chó mèo lang thang lên đây để tìm chủ mới và kêu gọi tiền quyên góp. Mới mở được vài ngày, tần suất người vào xem rất đông và số người đăng ký phục vụ miễn phí cũng nhiều.
Cô thấy vui thay cho Tiểu Đóa, công sức bỏ ra không bị uổng phí.
Gửi vài câu cổ vũ cô tắt trang web rồi vùi đầu vào những bản thảo của mình. Đúng lúc này Dao gọi điện đến: “Buổi