Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.

ếu Hàng mừng rỡ ôm chầm lấy Bò sữa, đã bao năm nay anh không có cử chỉ thất thố thế này. Như đã hứa, anh biếu bà cụ một món tiền kha khá rồi đưa Bò sữa về nhà. Anh chưa vội thông báo tin mừng này cho Gia Ưu. Vừa tắm cho Bò sữa anh bất giác mỉm cười hạnh phúc khi tưởng tượng ra cảnh Gia Ưu mở cửa ra nhìn thấy nó.
Điện thoại di động để ở ngoài phòng khách đổ chuông, là tiếng chuông cài đặt khi nhận cuộc gọi của Gia Ưu. Anh lau khô tay ra ấn máy nghe, chưa kịp nói gì thì nghe thấy giọng lo lắng của Gia Ưu: “Anh à, Đàm Áo xảy ra chuyện rồi...”
Quan Thiếu Hàng vội vã lao đến bệnh viện. Anh gặp Gia Ưu ngay ở cửa phòng cấp cứu. Tóc cô rối bời, quần áo xộc xệch, bị xé rách mấy chỗ, khóe môi vẫn còn vết máu khô. Anh nhìn chằm chằm và hỏi thẳng cô: “Chuyện này là thế nào?”.
Cô kể toàn bộ sự việc với giọng đứt quãng cho anh nghe. Tối nay theo kế hoạch cô và Đàm Áo đến theo dõi ở trường T. Hết giờ tan tầm, cô tranh thủ ở lại văn phòng làm nốt mấy việc đang dở. Đến khoảng 7 giờ tối Đàm Áo rủ cô đi ăn tối. Gần đến bãi đỗ xe Đàm Áo sực nhớ ra quên đồ ở văn phòng nên quay lại lấy. Gia Ưu ra bãi đỗ lấy xe trước. Không ngờ cô bị hai tên lưu manh phục kích ngay gần xe. Trong lúc chống cự cô bị trật khớp chân và bị chúng bắt lại. Một tên bịt miệng cô, còn tên kia xé quần áo của cô và lớn tiếng nói sẽ chụp hình đưa lên mạng. Trong lúc nguy hiểm ấy Đàm Áo xuất hiện.
Gia Ưu xoa xoa mặt, rồi nhìn Thiếu Hàng: “Em nghĩ là mới đầu chúng chỉ muốn dọa em thôi, nhưng bị em chống cự dữ quá, lại có thêm Đàm Áo đến cứu nên mới đánh nhau loạn lên. Đàm Áo bị chúng đánh bị thương... vừa rồi bác sĩ nói là bị thương ở cột sống... sẽ rất rắc rối”.
Giây phút nguy hiểm ấy, Gia Ưu thoát khỏi hai tên lưu manh kia chui tọt vào trong xe bấm gọi 110 cho công an. Trong phút chốc cô bỗng nghe thấy tiếng xoảng ở bên ngoài, quay đầu lại nhìn thấy Đàm Áo đang nhăn nhó ngã xuống đất, không thấy bóng dáng hai tên kia đâu.
Đèn cửa phòng cấp cứu vụt tắt, bác sĩ đi ra ngoài.
Hai người vội đi đến lắng nghe bác sĩ trao đổi tình hình. Lòng cô nguội lạnh, run rẩy nói: “Bác sĩ, phẫu thuật như thế rủi ro có nhiều không?”.
Bác sĩ gật đầu: “Chỗ bị thương có liên quan tới hô hấp và tim nên phẫu thuật rất khó. Như vậy đương nhiên rủi ro sẽ cao nói chung là tỷ lệ thành công khoảng hai đến ba phần thôi. Anh chị hãy gọi người nhà bệnh nhân đến đây gặp chúng tôi. Chúng tôi chỉ phẫu thuật khi được gia đình bệnh nhân đồng ý và ký tên”.
Bác sĩ đi rồi, Gia Ưu vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Thiếu Hàng ôm chặt lấy cơ thể đang run lên từng hồi của cô và luôn mồm an ủi: “Sẽ khỏi thôi, em đừng sợ”.
“Hai phần...” Gia Ưu vùi mặt vào ngực Thiếu Hàng, giọng nói lạc đi vì thút thít: “Có khác gì đánh bạc đâu? Nhỡ phẫu thuật thất bại thì anh ấy...”.
Cô khóc nấc lên không thành tiếng, không dám nói thêm gì nữa.
Thiếu Hàng nghĩ mãi không ra cách, nhưng anh không muốn làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho Gia Ưu. Anh chỉ khẽ nói: “Em đi về nghỉ một lát đi, mọi việc ở đây cứ để anh lo liệu”.
Đàm Áo xảy ra chuyện, việc đầu tiên là phải thông báo cho gia đình Đàm Áo biết. Ba mẹ Đàm Áo chưa đến kịp, Quan Thiếu Hàng nhờ người ra sân bay đón họ, còn mình thì đứng ở cửa buồng bệnh chờ hai bác và thuật lại sơ qua sự việc cho họ nghe. Sau đó đưa họ đến nhìn Đàm Áo đang nằm hôn mê trên giường bệnh, rồi dẫn họ đi gặp bác sĩ điều trị nói chuyện cụ thể.
Gia Ưu qua công an phường trình báo sự việc xong, vội vã quay lại bệnh viện. Cô chạm mặt ba mẹ Đàm Áo ngay ở cửa phòng Đàm Áo đang nằm.
Mẹ Đàm Áo nhận ra cô xông đến tát cho cô một cái rõ đau.
Mọi người có mặt đều rất sửng sốt. Thiếu Hàng phản ứng lanh lẹ, kéo nhanh Gia Ưu đứng sau mình: “Cô ạ, cô làm gì thế?”.
Giọng anh nghiêm lại, mẹ Đàm Áo chùn trong giây lát rồi kích động nói: “Con đàn bà này... chính là con đàn bà này đã hại con trai ta ra nông nỗi này”.
Nói xong khuôn mặt già nua của bà lã chã nước mắt. Ba Đàm Áo cúi đầu thì thầm bên tai vợ vài câu mong muốn bà bình tĩnh, nhưng bà không chịu. Bà khóc lóc nói: “Con trai ta ở Hồng Kông muốn gì được đấy, có công việc tốt, có tương lai sáng lạn. Tất cả chỉ vì cô mới quay trở lại đây. Ta khuyên bảo thế nào cũng không được, ta đã nói rồi, nếu cô có tình cảm với nó thì đâu kéo dài nhùng nhằng trong bao năm như thế… ta nói rách cả miệng mà nó không chịu nghe câu nào… giờ thì hay rồi, xảy ra chuyện rồi. Ta cho cô biết, Đàm Áo nhà ta không đi lại được bình thường thì cô đừng mong có cuộc sống yên ổn!”.
Mặt Gia Ưu trắng bệch, bặm môi không nói câu nào.
Quan Thiếu Hàng nói: “Cô ạ, cháu là bạn của Đàm Áo. Cháu tôn trọng cô là bề trên và cũng rất hiểu cho tâm trạng của cô lúc này. Nhưng xin cô đừng có gây sự vô lý như vậy. Giờ công an đang tiến hành điều tra, cháu tin là sẽ sớm bắt được hung thủ làm hại cậu ấy”.
Gia Ưu đứng đằng sau giật giật áo anh, ra hiệu anh đừng nói nữa.
“Cháu xin lỗi đã thất lễ với cô”. Thiếu Hàng nói xong nắm tay Gia Ưu dắt cô đi thẳng.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, sắc mặt nhợt nhạt của Gia Ưu trông thật đáng sợ.
Thiếu Hàng thở