Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.

g?”, cô vào thẳng vấn đề luôn.
Đàm Áo lắc đầu thắc mắc: “Sao vậy?”.
Gia Ưu nói cho anh biết việc mình đi điều trị bác sĩ tâm lý và ý kiến bác sĩ khuyên mình. Sau rồi cô nói: “Em muốn nói chuyện với Hồng Lan, hồi ấy Hồng Lan ở cùng phòng với em”.
Đàm Áo ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Tuy lâu rồi không liên lạc nhưng cũng dễ tìm thôi”.
Cô gật đầu nói: “Cảm ơn anh!”.
“Anh với em khách sáo làm gi?”. Đàm Áo cười nói: “Em thấy đấy, lúc này mới thấy tính quan trọng của việc ghi chép hàng ngày đúng không?”.
Cô sực nhớ ra cuốn nhật ký của em gái, bất giác cười gượng gạo.
Đúng lúc ấy thư ký gõ cửa bước vào: “Thưa Tổng biên tập, Tiêu Lợi đến rồi ạ”.
“Mời cô ấy vào đi”.
Tiêu Lợi là sinh viên Đại học T, trước đó cô đã gặp ở Trung tâm hỗ trợ chó mèo lang thang. Ba ngày trước cô gái này gửi thư với giọng điệu rất lo lắng, đề nghị được nói chuyện trực tiếp với cô.
Cô hẹn gặp vào sáng ngày hôm nay.
Tiêu Lợi bước vào, vẫn mặc trên người bộ đồng phục của nhà trường, tóc cắt ngắn. Nhìn biết ngay là một cô gái giản dị, chất phác.
“Chào em Tiêu Lợi, em ngồi xuống đi”. Gia Ưu mỉm cười chào hỏi.
Tiêu Lợi ngồi xuống, vội vã nói: “Chào chị, em muốn nói với chị về việc gần đây trường em rất hay xảy ra những vụ đánh đập mèo hoang. Em là độc giả trung thành của chị, em biết chị luôn quan tâm đến vấn đề động vật hoang. Nhưng không biết lần này chị có chịu giúp không ạ?”.
“Không thể nói là giúp vì đó là công việc của chị. Em vừa nói chị rất quan tâm đến việc này còn gì, chỉ cần chị làm được thì bọn chị sẽ không bỏ qua. Tuy pháp luật chưa có những điều khoản xử lý hành vi ngược đãi chó mèo, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể lên án bằng những cách khác. Như vậy sẽ có nhiều người biết đến hơn, dư luận xã hội cũng có sức công phá lớn. Giờ em nói cho chị biết cụ thể được không?”.
Tiêu Lợi gật đầu nói: “Trường em có rất nhiều mèo hoang, em rất thích mèo, nên rảnh là mang đồ ăn đến cho chúng. Cách đây nửa tháng em thấy mèo ngày càng ít dần, nhất là mấy con em biết tìm mãi chẳng thấy đâu. Mấy hôm trước bọn em vào trang web của trường thấy tấm hình mèo bị đánh đập rất dã man, có con còn bị lột hết cả da máu chảy be bét”.
Cô sử dụng máy tính trên bàn mở trang web ra cho Gia Ưu xem. Xem xong, sắc mặt Gia Ưu trông chùng hẳn xuống: “Có thể kiểm tra số phòng bằng địa chỉ IP không?”.
“Trên mạng không thể tìm được thông tin liên quan đến ký túc xá của sinh viên, mà không phải sinh viên nào cũng lên mạng ở trong phòng của mình. Họ chủ yếu lên mạng ở các quán net. Em đã phản ánh tình hình này lên Ban Giám hiệu nhà trường nhưng không giải quyết được vấn đề, em không tìm ra hung thủ”.
Cô gái càng nói sắc mặt càng hốt hoảng: “Em vội tìm chị như thế này là vì ba hôm trước, em nhìn thấy ở khoảng đất trống trước khu giảng đường có một con mèo bị đập chết. Nếu không nhầm con mèo này cũng đã xuất hiện ở trên trang web ấy. Em có linh tính không biết bọn nguời xấu xa ấy có giết chết những con mèo còn lại bằng cách này hay không?”.
Gia Ưu trầm ngâm trong giây lát và nhanh chóng quyết định: “Thế này nhé, tối nay bọn chị sẽ đến trường em xem sao”.






Tiêu Lợi về rồi cô gọi Tiểu Đóa và Đàm Áo vào họp nói về tình hình xảy ra ở trường Tiêu Lợi.
“Tối nay á? Đàm Áo phải đi đón ba mẹ anh ấy?”. Tiểu Đóa nói.
Gia Ưu ngẩn người ngước nhìn Đàm Áo: “Ba mẹ anh sang chơi à?”.
Đàm Áo cười cười: “Tới đây để hỏi chuyện cá nhân của anh ấy mà”.
“Ha... ha...” Đóa bụm miệng cười.
“Đàm Áo, em biết rồi nhé. Anh đang vòng vo để khen Tiểu Đóa!”.
Đàm Áo cười giả lả: “Thì có việc phải nhờ vả cô ấy mà!”.
Tiểu Đóa không nén nổi bật cười: “Giúp anh được thôi, nhưng đổi lại em được gì chứ?”.
“Mời em một bữa sáng long trọng”.
“Không, phải thêm cả bữa trưa nữa”.
“Không vấn đề!”.
“Vậy là xong nhé”.
Gia Ưu hết cách, đành ngồi nhìn hai người: “Hai người chuyên tâm vào vấn đề chính được không hả? Tối nay, mình và Đóa sẽ đến trường T. Đàm Áo cứ đi sân bay đón ba mẹ, anh cho em gửi lời hỏi thăm hai bác”.
“Để anh đi cùng em. Nửa đêm nửa hôm nhỡ gặp phải kẻ nào biến thái thì hai em đi chẳng khác nào vào hang cọp à?”.
Quan Thiếu Hàng trao đổi xong với khách hàng ra khỏi khách sạn đã gần 8 giờ tối. Anh lên xe, mở điện thoại gọi lại cho số điện thoại lạ vừa gọi vào máy mình lúc nãy.
“Xin chào, tôi là Quan Thiếu Hàng. Vừa rồi bận họp nên không tiện nói chuyện...” Đôi mắt mệt mỏi của Thiếu Hàng ánh lên hân hoan khi nghe đối phương trả lời: “Anh nói rằng đã tìm thấy chú chó của tôi ư?”.
Anh ghi lại dịa chỉ và lái xe đi luôn.
Hóa ra, mấy tháng nay Bò sữa của anh được một bà cụ nuôi dưỡng. Mấy hôm trước cậu con trai làm việc ở ngoại tỉnh quay trở về thấy mẹ nuôi chó lạ không thích lắm. Sau rồi lên mạng tìm kiếm đọc được tin tìm chó lạc có hậu tạ của Hàng nên liên hệ tuôn.
Đến nhà bà cụ, vừa xuống xe đã nghe thấy tiếng chó sủa ăng ẳng. Bò sữa lao từ trong nhà ra, giơ hai chân trước lên cào cào vào quần áo anh và rồi sục mõm vào người anh.
Thi