Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.
nhỏ. Bên dưới là chiếc quần bò màu xanh thẫm khiến cho đôi chân cô dài và thẳng như cây chuối. Chân đi đôi dép xỏ ngón màu trắng... toàn thân cô toát lên sự khoan khoái, thanh thản.
Gia Ưu liếc nhìn anh tình tứ, rồi lôi kem chống nắng ra từ từ bôi vào những chỗ da lộ ra ngoài.
“Để anh bôi cho”, Thiếu Hàng cầm lấy lọ kem.
Cô đồng ý đứng dậy trước mặt anh, nhẹ nhàng cảm nhận được những ngón tay của anh vuốt ve lướt trên da thịt mình.
Đảo tháng mười mà ánh nắng vẫn tràn ngập khắp nơi.
Hai người không đi đến những địa điểm du lịch nổi tiếng theo những đoàn khách du lịch đông đúc. Họ mua một tấm bản đồ du lịch cầm tay và chọn những địa điểm xa xa, vắng người.
Thời gian trên đảo như hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.
Ở được hai ngày, xương mỏi nhừ bắt đầu lười đi lại, chẳng muốn đi nhưng vẫn phải đi. Và rồi cuộc đi chơi này nhanh chóng kết thúc bởi cuộc điện thoại gấp gáp của Trương Quần.
Dự án của ông Niên có sự thay đổi, yêu cầu Hàng phải về gấp.
Ở nhà chờ trên sân bay anh mới có chút thời gian mở máy tính ra kiểm tra email. Hai ngày trời công ty có hàng núi việc đang chờ anh giải quyết.
Gia Ưu nhàn rỗi đi lang thang các cửa hàng sách trong khu miễn thuế.
Tiện tay cầm một cuốn tạp chí lên lật giở vài trang rồi ra quầy thu ngân trả tiền. Lúc này điện thoại của cô đổ chuông, là bác sĩ Lã gọi đến.
Hôm ấy cô đột ngột chạy đến chỗ Thiếu Hàng, quên mất là phải đến điều trị ở chỗ bác sĩ Lã.
Cô luôn mồm xin lỗi bác sĩ.
Bác sĩ Lã nói: “Thôi, buổi tối cũng được. Cô có rảnh không?”.
“Tối á?” Gia Ưu ngẩn người ra.
“À tôi muốn đưa cô đi đến nơi cũ”. Bác sĩ Lã nói có vẻ bí bí mật mật.
Đi gặp bác sĩ cô mới biết cái gọi là đến nơi cũ. Đó chính là nơi xảy ra vụ tai nạn xe hơi năm xưa.
Cầu Thụy Vân về đêm xe cộ đi lại ít, đèn cầu sáng lấp lánh, hắt xuống sông trông đẹp nhưng u buồn.
Gia Ưu đứng ở đầu cầu, gió thổi mát lạnh khiến cho tóc cô rối bung lên.
Bác sĩ Lã cầm chiếc máy quay, chăm chú nhìn cô, ống kính hướng về hướng xe cộ qua lại. Chẳng có gì đáng sợ cả, thấy bác sĩ hứng khởi như thế cô không tiện làm phiền.
Cô lấy từ trong túi ra một sợi dây chun buộc gọn tóc ra sau gáy. Sau đó tìm chiếc ghế đá sạch nhất ngồi xuống và bắt đầu bóc khoai lang nướng ăn.
Sẩm tối hai vợ chồng mới xuống khỏi máy bay, về nhà tắm qua loa một cái rồi chạy đến chỗ hẹn, nên chưa kịp ăn tối.
Bác sĩ Lã quay đủ rồi, đến ngồi đối diện với cô: “Cô mua mấy củ?”.
“Hai củ, bác sĩ ăn một củ đi”.
Bác sĩ Lã không khách sáo cầm luôn, ông ngửi thấy mùi khoai nướng thơm nức mũi từ nãy rồi.
“Bác sĩ Lã có người yêu rồi nhỉ?”
“Cô không đoán được à”.
“Bác sĩ biết tôi có quá nhiều bí mật rồi còn gì, bác sĩ không thể nói câu gì đó cho tôi cân bằng tâm lý hay sao?”.
“Được rồi. Hồi nhỏ...”
“Ai muốn biết hồi nhỏ của bác sĩ chứ?” Gia Ưu chẳng khách sáo gì chen ngang: “Nói về người yêu đi”.
“À...” Bác sĩ bực mình nói: “Chỉ ăn của cô một củ khoai nướng, tại sao cứ làm khó tôi thế hả?”.
“Há miệng mắc quai mà”.
“Thôi chúng ta nói về việc của cô trước đã”. Bác sĩ cầm củ khoai lên cắn một miếng ngon lành, lại còn ra vẻ rất đạo mạo.
Gia Ưu cười thầm: “Thế thì chuyện người yêu của bác sĩ gác lại à?”
Bác sĩ giả vờ ho vài tiếng rồi đi vào vấn đề chính: “Về tình trạng mất trí nhớ của cô tôi có suy đoán thế này. Cô nghe xem có hợp lý hay không nhé”.
“Xin bác sĩ cứ nói”.
“Suy luận này có được nhờ những buổi chuyện trò với cô cũng như quá trình thôi miên cô đấy. Tôi cho rằng cô không hề bị mất trí nhớ”.
Gia Ưu kinh ngạc: “Bác sĩ Lã, anh đang đùa đấy à?”.
“Trông tôi giống đang đùa lắm sao?” Bác sĩ Lã nghiêm chỉnh nói, đồng thời đưa cho cô xem tập hồ sơ: “Đây là những ký ức từ tuổi thơ cho đến thời gian gần đây của cô. Tuy vụn vặt nhưng tôi phân tích kỹ rồi, không hề bị gián đoạn về thời gian. Như vậy nghĩa là ký ức của cô rất hoàn chỉnh”.
“Thế tại sao tôi lại không nhớ nổi vụ tai nạn hồi ấy?”
“Tạm thời xác định cô không bị mất trí nhớ. Thế thì chỉ có mỗi một nguyên nhân khiến cô không nghĩ ra được đó chính là cô không nhìn thấy sự việc”.
“Nhưng tôi có ngồi ở trên xe mà. Hai chị em tôi cùng bị rơi xuống sông”.
“Cô thử nghĩ lại xem, lần mở mắt đầu tiên sau khi xảy ra tai nạn cô nghĩ được hình ảnh cuối cùng nào?”.
“Tôi không nhớ được”.
“Hỏi cô cách khác vậy. Thời gian xảy ra vụ tai nạn là ngày 2/12/2005, khi ấy cô đã hôn mê bao lâu rồi có biết không?”.
Gia Ưu trả lời nhưng không chắc chắn lắm: “Khoảng hơn một tuần”.
“Giả sử là 10 ngày, tính từ ngày 2/12 trừ 10 ngày đi chính là ngày 22/11. Cô thử nghĩ xem trước và sau ngày ấy có xảy ra việc gì lạ lùng không?”.
Đầu óc cô mù mờ.
“Mặc dù cũng đã vài năm trôi qua rồi, nhưng đâu có khó. Hồi đó cô còn là sinh viên, cuộc sống luôn có quy luật nhất định. Thực sự không nhớ nổi cô có thể hỏi bạn thân hoặc bạn học gì đó để họ nhớ giúp cô”.
Với chỉ dẫn của bác sĩ cô đã nghĩ ra một cách.
Ngày hôm sau đi làm, Gia Ưu gọi Đàm Áo vào văn phòng nói chuyện.
“Anh còn liên hệ với Trác Hồng Lan khôn