XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

g không thấy bố cô ấy giận đến mức nào sao?”
Tôi nhớ lại, đúng là thế thật.
“Vậy hai ông đánh tôi, tôi còn phải cảm ơn nữa hả?”
“Không phải khách sáo!” Lão Phó cười, sau đó giọng Thịt Chó vang lên: “Này Bảo, vở kịch hôm nay có cao trào ghê nhỉ?”
Tôi phát hỏa: “Con chó ngu kia! Ông mắng Tiểu Phấn cho tôi! Cô ấy giận cái con khỉ gì? Sao lại đánh mạnh thế hả!”
“Thôi bỏ đi!” Thịt Chó cười, “Tiểu Phấn giận thật đấy! Trên đường về còn chửi ông không phải là người đấy!”
“Shit! Dựa vào cái khỉ gì chứ!” Tôi cáu, “Cô ấy không biết là đang diễn kịch sao?”
“Quá nhập vai, quá nhập vai đó mà.” Thịt Chó hí hửng nói, “Tôi cho ông biết, thật đấy, hình như Tiểu Phấn coi chuyện này là thật đấy, trong lòng cô ấy cảm thấy ông và Tiểu Văn có thể thành đôi thật! Cho nên mới làm cô ấy giận thế!”
“Chuyện này là thế nào, mẹ nó!” Tôi gào, “Ông gọi Tiểu Phấn lại đâu, tôi muốn nói chuyện với cô ấy.
“Cô ấy không có nhà. Giờ đang ở khách sạn cùng Tiểu Văn và bố mẹ cô ấy.”
“Cái gì? Cô ấy coi là thật đấy à?”
Đầu bên kia điện thoại hơi ngừng lại một chút, giọng Thịt Chó trầm xuống: “Này, Bảo nói thật nhé, tôi cũng không biết chuyện này là thế nào, nhưng tôi cam thấy Tiểu Văn hình như thực sự rất đau lòng, sau khi ra khỏi nhà ông cứ khóc mãi.”
Lòng tôi khẽ nhói đau.
“… Mọi người đi ra… sau đó thế nào?” Tôi ngập ngừng hỏi.
“Chẳng có gì, đi ra xong mọi người tiếp tục diễn kịch, đều chửi ông, Tiểu Văn thì cứ khóc, mẹ cô ấy cũng khóc theo, sau đó bọn tôi mới bàn bạc, Tiểu Văn cùng bố mẹ về khách sạn thuê thêm một phòng nữa, lão Phó lái xe đưa họ về, tôi và Tiểu Phấn, lão Đường bắt xe đi theo. Sau khi đến khách sạn làm xong hết thủ tục, Tiểu Phấn thấy Tiểu Văn vẫn đau lòng khóc mãi như thế liền nói tối nay ở lại với Tiểu Văn, bảo bọn tôi về trước. Ra khỏi khách sạn là lão Đường cũng về luôn, lão Phó đến chỗ tôi, chuẩn bị nói về chuyện này.”
Tôi nghe không sót một chữ, lòng lại thấy đau xót, nghe câu cuối cùng liền truy hỏi: “Nói chuyện này á? Nói cái gì?”
Thịt Chó thở dài: “Haizz… Bảo này, ông nói xem Tiểu Văn có coi chuyện này là thật không? Khóc đau đớn như thế, tôi cũng không chịu được, tự dưng có lúc thật sự có cảm giác thấy hận ông.”
“Không sai.” Đầu dây bên kia vang lên tiếng phụ họa của lão Phó.
“Không thể nào! Tiểu Văn biết là diễn kịch mà, trước khi tát tôi cô ấy còn ra hiệu với tôi nữa.” Tôi vội vàng giải thích, không biết là giải thích cho Thịt Chó hay là giải thích cho chính mình nghe.
“Thế thì tốt, có điều quả này bố mẹ Tiểu Văn hận ông đến tận xương tủy rồi, ha ha.” Thịt Chó cười, “Họ còn cho rằng đứa bé trong bụng Tiểu Văn là của ông nữa, không biết họ có ép Tiểu Văn bỏ đứa bé không.”
Tôi lắc đầu: “Không đâu, Tiểu Văn không thể nào đồng ý làm vậy được.”
“Này, Bảo, ông với cái cô Mạt Mạt đó là thế nào đấy?” Thịt Chó đột ngột hỏi.
Tôi thở dài: “Haizz… thôi bỏ đi, một hai câu không thể nói rõ được, hôm nào có thời gian tôi kể hai ông nghe, tình hình cũng tương tự như tôi với Tiểu Văn thôi.”
Cúp máy xong, tôi ngồi đờ đẫn một lúc, ừm, bây giờ thế này cũng tốt, ít nhất Tiểu Văn có đầy đủ lí do đi cùng bố mẹ rồi, tốt thì tốt thật nhưng trong lòng tôi sao lại cảm thấy hụt hẫng thế này?
Lúc này Mạt Mạt từ nhà vệ sinh đi ra, cô ấy đứng tại chỗ nhìn tôi một lúc rồi bước tới.
Tôi nghĩ cô ấy bình tĩnh lại rồi.
“Bảo, em xin lỗi, vừa rồi em hơi xúc động.” Ánh mắt Mạt Mạt đầy vẻ xin lỗi.
Tôi cười cười, lắc đầu.
“Cô gái đó… là vợ chưa cưới của anh thật sao?” Mạt Mạt hỏi, “Nếu là thật, Bảo, ngày mai em có thể giải thích trước mặt cô ấy, em không muốn…”
Tôi xua tay ngắt lời cô ấy: “Không cần, không cần, đó cũng là diễn kịch thôi.”
“Cái gì?” Mạt Mạt sững sờ hỏi.
Tôi thở dài, châm một điếu thuốc, kể sơ qua chuyện giữa tôi và Tiểu Văn cho Mạt Mạt nghe.
Mạt Mạt nghe xong cúi đầu nghĩ một lúc rồi nói: “Em không tin.”
“Shit! Anh có cần lừa em không?” Tôi trợn mắt.
“Nếu là kịch thì sao lão Phó, Tiểu Phấn, Thịt Chó và lão Đường đều giận dữ như vậy, lại còn đánh anh nữa?” Mạt Mạt nghi ngờ hỏi.
Tôi không buồn giải thích nữa, đứng dậy vươn vai: “Tin hay không tùy em! Đi ngủ!”
Dứt lời tôi đi về phía phòng làm việc.
Phòng ngủ á? Không cần hỏi, chắc chắn là Mạt Mạt ngủ rồi.
Khi tôi bước tới cửa phòng làm việc, đằng sau vang lên giọng Mạt Mạt: “Bảo, ngày mai anh có thể cùng em đi gặp vài người được không?”
Tôi đứng lại một lúc, không nói gì, mở cửa vào phòng, đóng cửa lại, đâm đầu vào chiếc nệm…
Tôi luôn tự hỏi thần linh rốt cuộc tạo ra phụ nữ cho đàn ông sử dụng, hay là tạo ra đàn ông cho phụ nữ sử dụng? Khi được biết Nữ Oa nương nương, vị thần tạo ra thế giới là nữ thì đã hiểu ra tất cả. Kết hợp với những gì bản thân đã trải qua, tôi buồn rầu nghĩ: Thần sáng thế đã là nữ thì đàn ông làm sao mà sống cho nổi?
Ngày 17 tháng 7. Mưa lớn.






Ai cũng có lúc mệt mỏi vô cùng nhưng lại không ngủ được, nhưng chuyện đó với tôi hình như hơi nhiều quá. Nằm trên giường rồi đầu óc tôi lại suy