Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1668 lượt.

nhạt, nhẹ nhàng khoát tay tôi: “Tôi là vợ của Lại Bảo, vợ hợp pháp, cô cần xem giấy đăng kí kết hôn không?”
Nói thực, tôi nhìn Mạt Mạt, cảm thấy rất lạnh lẽo, lạnh lẽo vô cùng, vì ánh mắt và vẻ mặt của cô ấy đều rất chân thực, cô ấy không biết vở kịch của tôi và Tiểu Văn, biểu hiện của cô ấy hoàn toàn là thật, cô ấy đang tự bảo vệ mình, cô ấy đang tranh giành tôi.
Nhưng hai người đều không quan tâm đến sự sống chết của tôi sao?
Tiểu Văn chau mày, chằm chằm nhìn Mạt Mạt mấy giây rồi nước mắt tuôn lã chã, quay phắt sang nhìn tôi: “Bảo, cô ta nói thật không? Thật không?”
Không giấu các vị, trong cả quá trình, mãi cho đến khi Tiểu Văn quay sang hỏi tôi, tôi vẫn đang cười. Không biết tại sao tôi chỉ muốn cười, vừa cười vừa sợ; vừa cười vừa cảm thấy đau lòng kinh khủng.
“Lại Bảo! Anh… anh kết hôn rồi sao?”
Tiểu Văn khóc thật rồi, tôi thấy bất ngờ, đó là diễn xuất ư? Diễn xuất tốt vậy ư? Không, cô ấy đang khóc thật, tại sao? Nhớ lại chuyện cũ? Hay là đau lòng thật?
“Lại Bảo, cô ta là ai?” Mạt Mạt kéo tay tôi ngẩng đầu cười hỏi. Tuy đang cười nhưng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười đáp lại, đột nhiên cánh tay còn lại của tôi bị giật mạnh, tôi loạng choạng quay đầu sang.
Tiểu Văn giàn giụa nước mắt ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Lại Bảo! Anh kết hôn thật rồi ư? Cô ta nói thật ư? Anh nói đi!”
Tôi cười, nhìn Tiểu Văn, nhún vai rồi gật đầu.
Mắt Tiểu Văn đột ngột trợn trừng, cô ấy lùi lại một bước, chầm chậm lắc đầu, nhìn tôi đăm đăm. Trong khoảnh khắc tôi nhìn thấy một ánh mắt thương xót, không sai, ánh mắt Tiểu Văn như đang thương xót nói với tôi: “Không còn cách nào khác, xin lỗi nhé.”
“Bốp!”
Nhanh như một tia chớp, Tiểu Văn lấy hết sức bình sinh giơ tay lên cho tôi một cái tát thật mạnh!
“Lại Bảo! Anh không phải là người! Tôi hận anh! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Tiểu Văn vừa khóc vừa gào lên, vừa lắc đầu, nước mắt bay tung tóe, sau đó chạy ra cửa, đẩy mạnh hai người đàn ông đi cùng Mạt Mạt ra, lúc chạy tới cửa cô ấy còn quay lại nhìn tôi với ánh mắt vô cùng oán hận sau đó ôm miệng chạy mất.
Ngoài cửa, cùng với tiếng bước chân chạy xuống cầu thang thoát hiểm, tiếng khóc nức nở cũng càng lúc càng xa.
Mặt tôi đau rát, tôi đang định đưa tay lên xoa thì…
“Bốp!” Shit! Lại ai nữa đây!
Tôi quay sang nhìn, mẹ Tiểu Văn cũng đang khóc, ánh mắt đầy thù hận khiến tôi gần như sụp đổ.
“Lại Bảo, cậu là đồ súc sinh!”
Hét câu đó xong, mẹ Tiểu Văn đuổi theo con gái.
Được rồi, tôi đáng đánh…
“Bốp!”
Mặt tôi lệch hẳn sang một bên, trước mắt tôi sầm.
Tôi quay lại nhìn, lần này người đánh là Tiểu Phấn.
Tiểu Phấn cũng vô cùng phẫn nộ, nhập vai quá hả bà chị? Bà chị không biết tôi và Tiểu Văn đang diễn kịch sao?
“Lại Bảo, tôi đã nhìn nhầm anh rồi!”
“Bốp!” Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, mặt đã lại bị đánh lệch về một bên.
“Lại Bảo, ông quá đáng quá!” Là giọng của Thịt Chó.
Ha ha, đánh đi, đánh đi, tôi tê dại rồi.
“Bốp!” Quả là vẫn còn.
“Lại Bảo! Là anh em nhiều năm như vậy, ông khiến tôi thật khinh bỉ!”
Ok, là lão Phó.
“Bốp!” Tôi vừa quay mặt đi định cười thì lại bị tát cái nữa, mũi có gì đó nong nóng chảy ra.
“Đã!” Một câu nói rất nhỏ, mẹ nó chứ, lão Đường!
Tôi vừa cười vừa lắc đầu, giơ tay lau máu mũi không ngừng chảy ra, lè lưỡi liếm chỗ đã bị đánh rách môi, nhổ một bãi xuống đất, sau đó đơ dại nhìn sang phía còn lại.
“Còn ai nữa?”
Chờ đón tôi là một ánh mắt vô cùng thù hận, và bố Tiểu Văn bị Thịt Chó và lão Phó chặn sau lưng, sắc mặt chú ấy trắng bệch, môi tím ngắt, vai không ngừng run lên.
“Chú, chúng ta đi thôi!” Lão Phó quay lại, cùng Thịt Chó đỡ vai bố Tiểu Văn, trừng mắt nhìn tôi, “Loại súc sinh khốn nạn thế này nhìn nhiều bẩn mắt!”
Bố Tiểu Văn thở hổn hển, mắt trợn lên đỏ ngầu, cứ như thế bị Thịt Chó và lão Phó vừa đỡ vừa kéo đưa ra khỏi nhà tôi. Tiểu Phấn và lão Đường đang cố nín cười đi theo sau, khi đi qua trước mặt tôi Tiểu Phấn còn nhổ một bãi về phía tôi. Sau đó một loạt tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng cửa thang máy đóng lại, ngoài cửa tất cả trở nên yên tĩnh.
Lúc này, trong phòng chỉ còn bốn người chúng tôi, tôi, Mạt Mạt và hai người đàn ông đó.
Trong quá trình tôi bị ăn liên hoàn tát, Mạt Mạt không nói gì, cũng không ngăn cản, bây giờ không còn ai khác, cánh tay đang khoác tay tôi của cô ấy giật mạnh ra, cô ấy nhảy đến trước mặt tôi: “Lại Bảo, anh nói cho em biết, cô gái đó là ai?”
Giọng nói vẫn lạnh lùng, ánh mắt vẫn như đang cắn xé tôi.
Tôi chầm chậm giơ tay lên, vuốt bên má bị đánh đến tê dại bỏng rát đã sưng vù lên, không bận tâm đến Mạt Mạt, quay người đi vào phòng khách.
“Anh đứng lại! Nói rõ ràng xem nào!” Mạt Mạt đứng sau lưng tôi gào lên.
Tôi đứng lại nhưng không quay đầu lại, thở dài khàn giọng nói: “Mạt Mạt, bây giờ anh không còn chút hơi sức nào nữa, hoặc là em giết anh, hoặc là tha cho anh đi.”
Sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp rút, sau đó tôi bị một bàn tay giữ lại, xoay vai ép tôi quay lại.
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Ánh mắt