Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1660 lượt.
t ngào.
Sau lưng cô ấy còn có hai người đàn ông tầm ba, bốn mươi tuổi, họ nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng và nghi ngờ.
Mạt Mạt hớn hở nghiêng đầu, đứng lùi sang một bên giới thiệu với tôi: “Ông xã, đây là ông Lí, đây là ông Trương. Họ từ Thẩm Dương tới.”
Sau một phần nghìn ngạc nhiên, tôi chợt vỡ lẽ – vở kịch bên này cũng mở màn rồi, vai nam chính của tôi trong vở kịch của Mạt Mạt cũng chính thức lên sân khấu.
Mạt Mạt mở miệng là gọi “ông xã” ngọt xớt đã làm cho tất cả mọi người trong phòng khách đứng cả dậy, ai nấy mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía này.
Chỉ có Tiểu Văn ngoài vẻ ngạc nhiên, nét mặt còn rất phức tạp.
Cô ấy hiểu, tôi cũng biết quả này thú vị rồi đây.
Tôi trợn mắt nhìn phòng khách rồi quay lại nhìn ra cửa, sau đó lại quay đầu lại nhìn phòng khách rồi lại quay lại nhìn ra cửa.
Cảm giác này như mơ vậy!
Cầu xin Thượng đế, nếu đây là mơ hãy là con tỉnh lại đi!
Mạt Mạt đã đưa hai người đàn ông đó vào trong, tất cả mọi người trong phòng khách cũng bắt đầu vừa kinh ngạc vừa bước lại gần phía tôi.
Tôi lùi lại vài bước, ngó sang hai bên, đột nhiên cảm thấy căn hộ mình mua trả góp là địa ngục, hơn nữa căn phòng khách hình chữ nhật rộng mười mấy mét vuông này trong giây phút này trở nên sao mà vừa trống trải lại vừa chật chội đến thế.
Tôi bật cười.
Tôi không thể ngừng cười, tôi biết tình huống trước mắt không ổn, càng biết rằng tình huống bây giờ rất tệ. Bây giờ tôi chính là miếng thịt gà kẹp trong sandwich, hai bên đồng thời kẹp chặt lấy tôi, kẹp chặt hết sức, ha ha, thú vị quá, thú vị dã man…
“Ông xã, anh cười gì thế?” Mạt Mạt hơi hoảng, có lẽ vì tôi cười quá bất thường, hơn nữa càng cười càng khoa trương.
Mạt Mạt kinh ngạc nhìn tôi rồi đột ngột ngoảnh lại nhìn hàng loạt bóng người đứng một bên.
Trong số đó cô ấy biết Thịt Chó, Tiểu Phấn, lão Phó, lão Đường, và còn… người khác nữa.
“Các người…” Mạt Mạt ngẩn ra, chỉ vào họ, quay sang hỏi tôi: “Ông xã, họ là…”
Tôi cười, nhìn đăm đăm vào mắt Mạt Mạt, tôi hiểu, ý cô ấy là cô ấy không quen những người đó.
Tôi không nói gì, chỉ tiếp tục cười, vừa cười vừa vỗ tay.
Tôi còn có thể nói gì được? Em muốn tôi nói gì?
Cả hai bên, tôi làm sao mà giải thích rõ ràng được?
Tôi vừa cười vừa chầm chậm lắc đầu, vừa vỗ tay, có đánh chết tôi cũng không nói…
Bạn phải tin rằng, khi con người quá bất lực có thể phá ra cười, ví như tôi lúc này, ngoài cười ra tôi còn có thể làm gì?
Bạn phải tin rằng, thực ra tôi là một diễn viên. Bây giờ tôi đứng giữa hai nhóm người, một bên là vở kịch của Mạt Mạt, một bên là vở kịch của Tiểu Văn. Cả hai bên tôi đều không thể nói gì, cả hai bên tôi đều không thể để lộ tẩy…
Bạn phải tin rằng, tôi thực sự muốn cười từ tận đáy lòng, tôi thực sự cảm thấy chuyện này rất thú vị, tôi biết trời sập rồi, tôi biết ngày tận thế tới rồi, tôi biết mình đã rơi vào hố sâu không sao thoát ra khỏi rồi.
…
Tiểu Văn đứng cách tôi vài mét chăm chăm nhìn tôi, ánh mắt đầy hàm ý.
Tôi cười, cố gắng kìm nén cảm giác muốn bật khóc, trong phút chốc đã chú ý thấy điều đó.
Tiểu Văn đang ra ám hiệu cho tôi.
A đúng rồi, trong tất cả mọi người có mặt, chỉ có Tiểu Văn là biết rõ chân tướng, chỉ có Tiểu Văn biết chuyện của tôi và Mạt Mạt.
Vậy cô ấy muốn làm gì? Vẫn diễn kịch tiếp ư?
Cô ấy chăm chăm nhìn tôi một lúc rồi trong khi mọi người vẫn còn đang kinh ngạc bàng hoàng, Tiểu Văn trợn mắt lao tới trước mặt tôi, trừng mắt nhìn tôi rồi chỉ Mạt Mạt: “Cô ta là ai?”
Vẫn diễn sao? Anh chịu thôi Tiểu Văn, kĩ thuật diễn của anh có hạn…
“Cô ta là ai?”“Tiểu Văn lại thét lên lần nữa, cô ấy trợn mắt nhìn tôi.
Tôi lờ mờ hiểu ý cô ấy nhưng không biết tôi hiểu có đúng không. Tôi chỉ Mạt Mạt, nói: “Cô ấy…”, vừa nói tôi vừa quay lại nhìn Mạt Mạt.
Khi nhìn thấy ánh mắt cô ấy, tôi giật nảy mình!
Ánh mắt Mạt Mạt cực kì hung dữ, nhìn tôi lạnh lùng như băng tuyết, trông không giống đang diễn, cô ấy thực sự giận dữ!
“Ông xã, cô ta là ai?”
Giọng Mạt Mạt lạnh lùng và bình tĩnh.
“Ông xã á?” Tiểu Văn thét lên, “Lại Bảo! Cô ta gọi anh là ông xã á? Anh nói xem, cô ta là ai? Thế này là thế nào?”
Xung quanh im phăng phắc, tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm kinh ngạc, cả hai người Mạt Mạt đưa tới giờ cũng trợn mắt đứng nhìn.
Tôi vẫn không nói gì, cũng chẳng có gì để nói.
Nói thật, giờ này phút này tôi chỉ muốn đẩy hết mọi người ra, lao ra khỏi cửa, tới bến tàu, tới sân bay, rời khỏi thành phố này, đi Macao, đi Xishuangbanna, đi Tây Tạng, sau đó tới Mauritius, tới Turkmenistan, tới Ethiopia… tóm lại là rời khỏi đây, không bao giờ trở về nữa…
Mạt Mạt lạnh lẽo nhìn tôi, mắt trái băng giá, mắt phải rực lửa, sau đó từ từ di chuyển ánh mắt về phía Tiểu Văn.
“Cô là ai?”
Giọng nói lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy.
Tiểu Văn hơi sững lại, ánh mắt chấn động như vừa hạ quyết tâm, cô ấy nhìn thẳng vào Mạt Mạt: “Cô hỏi tôi á? Tôi là vợ chưa cưới của Lại Bảo.”
Mạt Mạt bật cười: “Ha ha, vợ chưa cưới à? Vợ chưa cưới là vợ sao?”
“Ý cô là sao?” Tiểu Văn thét lên.
Mạt Mạt cười