Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.
i tôi những chuyện này để làm gì, nhưng Tiểu Văn cứ kể, vừa kể vừa nhìn chăm chăm vào mặt dây chuyền của tôi, không nhìn tôi, tôi không biết nên ngắt lời cô ấy thế nào.
“Anh biết không? Bây giờ tiêu rồi, bố mẹ em sắp về nước thăm em, cùng nhau về nữa.” Tiểu Văn nói rồi bỗng ngước mắt lên, ánh mắt trực diện tấn công thẳng vào tuyến phòng ngự của tôi, “Cho nên em cần người giúp em.”
Tôi cũng nhìn cô ấy, nghe cô ấy nói. Cô ấy cũng nhìn tôi, không nói gì nữa.
“Em nói xong rồi à?” Tôi sững người, ngại ngùng mỉm cười, “Ha ha, anh còn tưởng em sẽ có một câu chuyện rất dài như kiểu câu chuyện đời em cơ.”
“Anh không cần lo, chỉ cần anh đồng ý, thực ra em chỉ cần anh là được rồi, không chiếm hữu anh, không ép buộc anh, chỉ cần anh tồn tại là được.” Tiểu Văn hỏi thẳng, “Anh đồng ý giúp em không?”
Tôi gật đầu rồi lập tức lắc đầu: “Không phải… ý anh là, anh vẫn chưa biết em cần anh giúp gì.”
“Làm bạn trai em.”
… Tôi ngớ người, trợn mắt, hơi thở đột ngột trở nên gấp gáp.
“Em có bầu rồi.”
… Không chỉ mắt, đồng tử cũng bị câu này làm giật mình đến độ nở to ra, hơi thở tắc nghẹn.
“Em muốn nhờ anh làm bố của con em.”
… Xe cấp cứu! Cứu tôi với!
Hôm nay đọc sách,
Đọc đến hoàng đế Khang Hy
Khi 23 tuổi đã là vua một nước, công lao to lớn,
Tôi thấy rất buồn;
Nhưng khi đọc đến hoàng đế Đồng Trị
Khi 23 tuổi đã chết được bốn năm,
Tôi lại thấy cân bằng.
Ngày 9 tháng 7
Nắng đẹp chuyển thành nhiều mây.
Sau khi Tiểu Văn rời khỏi, một mình tôi đờ đẫn ngồi trong quán cà phê khá lâu, kết quả này khá bất ngờ.
Làm bố á?Tôi á? Đừng đùa thế chứ!
Mấy năm nay tôi hoàn toàn là một nhà giam tinh trùng, đám nhóc tì trong người tôi còn đang tù vô thời hạn kia kìa, cùng lắm là do bàn tay phải làm ăn tắc trách, thỉnh thoảng vượt ngục vài lần. bây giờ bảo tôi làm bố á? Thế thì tôi có lỗi với đám nhóc tì của tôi quá!
Vuốt chiếc dây chuyền trên cổ, nhớ lại vẻ mặt và ánh mắt của Tiểu Văn lúc vừa rồi, tôi thực sự không nghĩ là cô ấy đang nói dối.
“Em nói thật đấy, anh có thể không tin, em càng không thể ép anh. Em chỉ đang tìm một người có thể giúp em lần này, người đó có thể là anh, có thể không.” Tiểu Văn buồn bã nói.
Đúng lúc này điện thoại của tôi đổ chuông, là lão Đường, cậu ta bảo đang ở dưới đại sảnh tòa soạn.
Tôi đưa lão Đường đến phòng họp lớn gặp chủ nhiệm Đồ, lão Đường lễ độ đưa hồ sơ của mình cho chủ nhiệm Đồ đọc. Lão Đường ngồi cạnh ghé sát tai tôi hỏi nhỏ: “Tòa soạn mới có người đẹp không?”
“Mẹ nhà cậu, cậu đến kiếm bát cơm cho cậu hay cho thằng nhóc của cậu hả?” Tôi khẽ chửi.
“Cả tớ và thằng nhóc của tớ bây giờ đều đang trong tình trạng chờ việc.” Lão Đường khẽ cười, bị tôi thụi cho một cú đau méo cả mặt.
Chủ nhiệm Đồ ngẩng đầu lên, khẽ ho một tiếng, ngắt lời tôi và lão Đường cười bảo: “CV và bài viết của cậu tôi đã xem rồi, Tiểu Đường à, tôi biết năng lực của cậu chắc chắn không có vấn đề gì, người mà Lại Bảo giới thiệu chúng tôi cũng rất tin tưởng…”
Lão Đường nghe đến đó liền quay sang nhìn tôi một cái rồi quay lại nhìn chủ nhiệm Đồ, gượng cười tiếp lời: “Chủ nhiệm Đồ, ông cứ nói ‘nhưng” luôn đi.”
“Tiểu Đường, cậu là phóng viên mảng tin tức xã hội, tôi đã nắm được kinh nghiệm, tài năng của cậu ở mảng này, nhưng hiện nay bộ phận tin tức xã hội của tòa soạn chúng tôi không thiếu người, cho nên…” Chủ nhiệm Đồ nhìn tôi và lão Đường, cười khó xử, “Cho nên tạm thời chúng tôi không thể dành cho cậu ưu đãi tương tự như ở tòa soạn cũ được.”
Lão Đường đã lộ vẻ không vui, chuyện này tôi có thể hiểu được, ở tòa soạn cũ, cậu ta luôn là cây bút chính của bộ phận tin tức xã hội, hơn nữa còn có nhiều bài báo đoạt giải, cậu ta hết sức tự tin với sự nhạy cảm, góc độ tiếp cận và giá trị tin tức của mình, tuy bây giờ tòa soạn cũ đã sụp, cậu ta rơi vào tình thế có phần éo le, nhưng một nhân tài như cậu ta thực ra không khó tìm được một vị trí khá.
“Chủ nhiệm Đồ, có gì thì ông cứ nói thẳng đi.” Tôi lén vỗ lão Đường một cái rồi tươi cười nói với chủ nhiệm Đỗ.
Lão Đường đã quay đi chỗ khác, tôi biết nếu không phải tôi ngồi đây chắc cậu ta đã đứng dậy bỏ về rồi. Chủ nhiệm Đỗ thấy vẻ không vui của lão Đường, nhìn tôi một cái, nên biết họ cũng không muốn để mất một nhân tài như lão Đường, dù gì ngoài kinh nghiệm công việc phong phú ra, lão Đường còn có quan hệ rất rộng.
Chủ nhiệm Đồ, bước ra cửa phòng họp gọi với ra ngoài: “Tiểu Uyển! Tiểu Uyển! Mang trà vào giúp tôi!”
Rõ ràng ông ấy làn vậy là để không khí đỡ căng thẳng, khiến cuộc nói chuyện có phần thất bại này có thể hòa hoãn trở lại.
Chủ nhiệm Đồ vội quay lại ngồi đối diện với lão Đường: “Là thế này, Tiểu Đường, cậu đến chỗ chúng tôi, có thể… một thời gian không được đi làm các tin tức xã hội lớn, dù gì bộ phận tin tức của tòa soạn có một số phóng viên khá kì cựu.” Thấy sắc mặt của lão Đường tối sầm xuống, chủ nhiệm Đồ vội cười: “Ngoài ra, về chuyện lương bổng, chắc cũng phải thấp một chút, có điều chuyện đó tôi sẽ cố hết sức…”
S