Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

ao?” Vừa nói tôi vừa nhấc chân lên, kéo ống quần, nhanh nhẹn tụt quần ra, vứt sang một bên. Lúc này tôi chỉ mặc một chiếc áo đã cởi hết cúc và một chiếc quần sịp đứng trước mặt Cao Lộ Khiết, quá là cool luôn!
“Á! Anh là đồ lưu manh!” Cao Lộ Khiết kêu váng lên, hai tay đẩy cửa phòng ngủ, “Anh thả tay ra! Anh để em đóng cửa! Anh làm cái gì thế! Ra ngoài mau!”
“Đây là cửa nhà anh, anh thích giữ đấy, anh có dỡ cửa cũng là việc của anh! Chị Mạt Mạt của em thuê phòng chứ không thuê cửa, sao nào?” Hứ, định chơi tôi à?
Cao Lộ Khiết hết chiêu, thả mạnh cửa rồi lấy hai tay che mắt xoay người lại: “Anh là Lại Bảo thật sao?”
“Ha ha, anh có phải Lại Bảo thật không không phải em nói là xong, hay là, em tìm vết bớt trên người anh? Hoặc kiểm tra DNA gì đó?” Máu chiến đấu bốc lên đầu, đấu không lại Mạt Mạt, chả lẽ tôi cũng không xử lí được cô nhóc này chắc? Không gặm được gỗ lim, tôi không biết chọn quả cà chua mà bóp à?
Lúc này, cảm giác thành công càng lúc càng nở phồng trong lòng tôi…
“Anh không phải Lại Bảo! Chị Mạt nói anh không như vậy, chị ấy bảo anh là người tốt, rất là lương thiện, rất là biết cách quan tâm chăm sóc người khác, sao lại như thế này được!” Cao Lộ Khiết che mắt, xoay lưng lại với tôi, giọng nói ấm ức như bị một oán phụ vậy.
Hà, lại còn chụp mũ, chơi trò viên đạn bọc đường à? Sao lại nghĩ về tôi hời hợt như thế, tưởng khen vài câu là tôi không biết gì nữa chắc?
Nhưng… tôi đúng là người rất lương thiện, rất biết quan tâm chăm sóc người khác mà, nghĩ một lúc, cũng thấy mình hơi quá đáng, thế là tôi bước lên hai bước, vỗ vai Cao Lộ Khiết: “Không phải sợ, anh có ăn cũng ăn gà mái chứ gà con thì anh ăn làm gì?”
“Thế thì anh ra ngoài nhanh lên.” Cô nhóc giục.
Tôi lắc đầu cười, bước ra ngoài, khi đi qua Cao Lộ Khiết, vô tình ngửi thấy mùi hương trên người cô bé, hormone trong người liền sôi lên một chút, tôi thở dài, đứng ở cửa ngoái lại nói: “Mạt Mạt cũng to gan thật đấy, đưa chìa khóa cho em, để em một mình đến ở nhà anh, không sợ anh làm điều bất chính à?”
“Anh không thể.”
“Ha, anh phải hỏi xem, dựa vào cái gì em bảo anh không thể?” 
“Hi hi, vì anh thích chị Mạt.” Cao Lộ Khiết như hiểu tôi lắm, dương dương tự đắc nói tiếp, “Anh thích chị Mạt, em là em gái chị ấy, nên anh không thể làm gì em cả!”
Thấy tôi không nói gì, cô bé liền tự mình buôn tiếp: “Em nói đúng không? Anh không thích chị Mạt thì không thể nào cho chị ấy ở nhà anh thế này, hơn nữa nếu anh không thích chị Mạt, chị Mạt cũng sẽ không yên tâm ở nhà anh như thế này, bây giờ chị ấy cảnh giác với đàn ông dữ lắm!”
Nghe cô bé nói vậy lúc đầu trong lòng tôi thấy mừng rơn, điều này cho thấy Mạt Mạt biết tôi thích cô ấy, biết rõ là tôi thích cô ấy vẫn ở nhà tôi, như vậy phải chăng là, cô ấy đối với tôi… nhưng câu cuối cùng của Cao Lộ Khiết làm tôi thấy mơ hồ.
Thế nào là “Bây giờ chị ấy cảnh giác với đàn ông dữ lắm”? Trước kia thế nào? Đã xảy ra chuyện gì?
“Tiểu Khiết, cho anh hay chị Mạt em làm sao.” Vẻ mặt của tôi trở nên nghiêm túc, đứng ở cửa phòng ngủ không nhúc nhích.
Tiểu Khiết hình như cũng nhận ra mình vừa nói gì, vội vàng xua tay, cười khan nói: “Chẳng làm sao cả, chị Mạt bảo đàn ông toàn đồ đểu, nên mới cảnh giác một chút, hi hi, anh Lại Bảo, không còn việc gì nữa nhỉ? Em muốn đi ngủ.”
Vừa nói Tiểu Khiết vừa đẩy cửa, từ từ đóng lại.
Tôi không còn cái cớ hay lí do nào để dây dưa nữa, cũng biết không hỏi được cái gì. Thế là tôi lùi lại, vươn tay kéo cửa vào trước Cao Lộ Khiết: “Không có gì, em ngủ đi.”
“Cảm ơn anh Lại Bảo!” Lần này Tiểu Khiết trả lời rất rõ ràng, giọng điệu có tí phấn khích vì âm mưu thành công.
Tôi quay lại phòng khách, nhặt chiếc quần lúc nãy vừa vứt lên, rút di động ra gọi cho Mạt Mạt.
Tôi phải hỏi rõ, thế này thật là bắt nạt người quá đáng! Ngang nhiên đưa một cô nhóc về ở chỗ tôi, đoán chắc là tôi không có gan làm bậy à? Anh nói cho em biết! Đừng có tưởng trưởng thôn là cán bộ! Đừng tưởng bánh bao không phải là lương khô! Đừng tưởng anh không phải là súc sinh!
“Xin lỗi, số máy quý khách đang gọi hiện đang bận…”
Bà nó! Muộn thế này rồi còn gọi điện thoại nữa! Hơn nữa còn không về! Tôi cảm thấy mình đã hoàn toàn lên thuyền cướp biển của Mạt Mạt rồi!
Đang điên thì chợt nghe thấy tiếng cười khe khẽ trong phòng ngủ, ấy? Lẽ nào trong phòng ngủ không chỉ có một mình Cao Lộ Khiết? Vừa rồi tôi không để ý?
Thật là lạ, tôi len lén áp sát cửa phòng ngủ, nín thở áp tai lắng nghe.
“Hí hí hí! Thật mà! Em không lừa chị đâu! Anh ấy cởi quần thật đấy! Làm em sợ hết hồn!” Không sai, là tiếng của Cao Lộ Khiết, nhưng chỉ thấy tiếng cô bé, không thấy ai đáp lời, chả lẽ tự nói với mình à?
“Hi hi, vâng! Đúng, đúng! Em nói y như chị bảo, khen anh ấy lên tận mây xanh luôn, đúng là hình tượng người đàn ông tốt có một không hai trên đời… Ừ! Không sai! Sau đó anh ấy ra ngoài… Không! Chẳng động vào em lấy một cái luôn! Chị Mạt, chị thật là cao tay!”…
Quả nhiên là vậy! Cô nhóc này đang gọi điện cho Mạt Mạt! Hơn nữa theo như những gì tôi nghe được cộng với tưởng tượn