Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

ến cái máy tính, tôi tiếp tục nhấn nút đọc, nghe tiếng kêu nũng nịu trong loa phát ra.
“Bảo, em hy vọng anh có thể hiểu em, em không phải không tin anh, em chỉ sợ thôi. Em không biết mình có thể thực sự đối diện với anh được không. Chắc chắn anh rất giận em đúng không?”
Trong máy tính đang kêu hự hự.
“Có lẽ em say thật, em gần như đã quyết tâm rồi, nhưng em vẫn chạy trốn, vì em không biết làm vậy là đang làm tổn thương chính mình hay làm tổn thương anh, Bảo, em không thể làm anh tổn thương.”
Trong máy tính đang rên rỉ kêu.
“Em từng nghĩ đến chuyện nói tất cả với anh, Bảo, anh dùng một cuộc hôn nhân giúp em, em biết điều đó có ý nghĩa gì, em cũng biết… anh thích em, đúng không? Nhưng Bảo ạ, anh thích em trước kia hay là em bây giờ? Anh sẽ nói đều thích phải không? Nhưng anh chẳng hiểu gì về em bây giờ cả.”
Trong máy tính giờ đang gào lên.
“Em chỉ có thể nói, dù thế nào chúng ta kết hôn cũng chỉ là đóng kịch, thật đấy, hơn nữa sẽ kết thúc rất nhanh, em sẽ không tiếp tục ảnh hưởng đến cuộc sống của anh nữa, chắc chắn đấy! Có lẽ khi chúng ta li hôn, em sẽ nói cho anh nghe tất cả, nhưng bây giờ không được, em không biết nếu anh không giúp em, em sẽ làm thế nào.”
Trong máy tính đang kêu khóc.
“Bảo, đừng giận em, nói thực bây giờ em thấy hơi hối hận, nhưng em không thể về chỗ anh, em không thể đối diện với anh được, nhưng em nghĩ em bằng lòng, khi tất cả kết thúc, em sẽ trao mình cho anh, em sẽ báo đáp anh bằng chính mình.”
Trong máy tính đang rú lên.
“Bảo, ngày mai em sẽ gọi điện cho anh, chúng ta đi đăng kí được không? Anh sẽ không vì chuyện tối nay mà từ chối em đúng không? Em xin anh, hãy để em cầm được giấy đăng kí kết hôn đã, thực sự không được em sẽ đi tìm anh, nếu không em sẽ chỉ gặp lại anh vào ngày chúng ta li hôn, lúc đó em sẽ ở bên anh, không trốn chạy nữa, em sẽ nói hết cho anh nghe, cũng sẽ trao hết cho anh, được không anh?”
Tôi đạp mạnh vào cái CPU. Đầu tôi sắp nổ tung rồi.
“Bảo, xin lỗi anh, thật sự xin lỗi anh, em muốn yên tĩnh một chút, ngày mai em sẽ gọi cho anh.”

Không còn tin nhắn nào được gửi đến nữa, loa máy tính cũng im lặng. Màn hình đen ngòm.
Tôi không gọi cho Mạt Mạt, tôi biết cô ấy nói muốn yên tĩnh một chút thì chắc chắn sẽ tắt máy. Đọc lại từng tin nhắn lần nữa, lòng tôi rất bức bối.
Nói thực, nếu khi đọc tin nhắn bên tai bật bài Ngày đó của Dương Khôn có lẽ tôi sẽ bật khóc, nhưng đọc những dòng tin nhắn buồn thương như vậy mà lại nghe tiếng rên rỉ trong phim AV (adult video) thì đúng là khiến toàn thân tôi hết sức khó xử!
Tôi đứng dậy, đằng nào cũng hơi say, tôi lấy bia trong tủ lạnh ra, một hơi là một lon, mở tiếp! Uống tiếp! Tôi biết không uống say thì tôi không thể nào ngủ được.
Tôi lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, mơ mơ màng màng mở mắt ra, hôm qua uống nhiều quá, thái dương của tôi giật lên từng hồi một cách hết sức quy luật như nhạc Jazz.
Tôi cầm điện thoại lên a lô một tiếng, giọng nói lành lạnh của Tiểu Văn vọng tới: “Anh vẫn chưa dậy à?”
Hỏi thăm nghe ấm lòng quá, cảm giác như chúng tôi là người yêu đã rất quen thuộc của nhau, tôi vật vã nghiêng người, đè điện thoại xuống dưới, mơ mơ hồ hồ trêu: “Có chuyện à? Mẹ nó?”
Đầu bên kia im lặng, tiếp đó Tiểu Văn nói: “Anh lại đùa em rồi…” Xem ra cô nàng này vẫn chưa quen.
“Có chuyện gì thế?” Tôi nghiêm túc hỏi.
“Hôm nay anh đến đón em à?” Nghe giọng Tiểu Văn như vừa thở phào nhẹ nhõm, vẫn dịu dàng như thế, “Tối nay em đi hát ở “Thông Thiên”, anh đến được không? Sau đó cùng về nhà em lấy đồ.”
Thông Thiên? À, tôi biết rồi, tuy tôi chưa đến nhiều nhưng cũng biết vì mỗi lần lão Đường thất tình đều đến đó uống rượu, có một lần trong một tuần đi tám lần.
“Được.” Tôi đồng ý.
Tiểu Văn ngập ngừng mãi không cúp máy, cứ ậm ừ mất một lúc, cuối cùng mới hỏi: “Vậy… phòng em anh đã chuẩn bị chưa ạ?”
Ha ha! Tôi biết cô nàng này đang lo lắng chuyện gì mà. “Sắp xếp xong rồi! Khóa cửa thay cho em một chiếc khóa đồng nặng hơn bốn cân, có chòi canh, có lan can, xung quanh còn có hàng rào điện, quanh cửa chôn đầy địa lôi, còn mượn hai con chó Ngao Tây Tạng của anh Nhục em canh cửa nữa, em yên tâm chưa.”
Tiểu Văn bật cười: “Em không có ý đó, tóm lại là cảm ơn anh, Lại Bảo.”
Bên đó vừa cúp máy, tôi liền vứt điện thoại sang một bên ngủ tiếp, không ngủ được cũng không muốn dậy, tối qua uống rượu, lại bực mình, cả người tôi từ trong ra ngoài đều khó chịu chết đi được.
Vừa nhắm mắt chưa được hai phút, cơn đau đầu bắt đầu thuyên giảm thì điện thoại lại kêu. Tôi sôi máu!
“Ai đấy? Ai?” Tôi tức giận gào lên.
Không ngờ bên đó giọng nói còn lớn hơn giọng tôi: “Shit! Vẫn còn ngái ngủ à! Anh chưa dậy à?”
Tôi rùng cả mình, là Mạt Mạt! Đầu óc tôi vẫn hơi rối loạn, tôi buột miệng hỏi: “Em làm gì vậy?”
“Gọi anh dậy chứ làm gì! Đi đăng kí! Em mời!” Giọng Mạt Mạt nghe rất vui vẻ rạng rỡ.
Tôi thấy hơi váng đầu, đây là Mạt Mạt thật sao? Tất cả mọi chuyện tối qua… đều là giả sao? Tôi nhớ cô ấy trách móc oán hận tôi một hồi, mấy tin nhắn đó vẫn còn trong điện t