Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.

i, dù gì cũng chỉ có mấy chục tệ, lại còn do em trả.”
Mạt Mạt cười, cắn bút nói: “Bảo, anh đừng tốt với em như vậy, đến lúc đó em không muốn đi nữa thì sao?”
Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn Mạt Mạt chằm chằm.
Mạt Mạt thấy ánh sáng lóe lên trong mắt tôi vội vàng lắc đầu: “Em đùa thôi.”
Tôi cúi đầu, không nói gì nữa, tốt nhất là đùa, vì tôi không còn ôm hy vọng nữa thì chỉ coi là giúp Mạt Mạt, hơn nữa trong lòng cũng dự định li hôn rồi, lúc này không thể làm dao động lòng quân của tôi được.
Trưa hôm đó, trong một nhà hàng nào đó, chúng tôi gọi một bàn thức ăn bắt đầu buổi lễ kết hôn nhỏ của mình.
Mạt Mạt nhìn tôi, nâng cốc một cách duyên dáng, khẽ cười: “Em kính anh, ông xã.”
Giây phút tôi lịch sự nâng cốc lên, nghe thấy tiếng gọi đó của Mạt Mạt, tôi thực sự có cảm giác hồn bay phách lạc, tí nữa thì làm đổ rượu.
Ông xã, tiếng gọi đã bao lâu rồi tôi mới lại được nghe, hồi trung học yêu Mạt Mạt cô ấy cũng chưa bao giờ gọi tôi như vậy, lúc nào cũng A Bảo, A Bảo, gọi như gọi con ấy. Sau đó, hồi đại học có hai mối tình không chín chắn, nhưng nữ sinh viên hễ xác định quan hệ yêu đương thì sẽ gọi ông xã. Tốt nghiệp đại học, tình yêu lần lượt chết non, trai thì đi theo đuổi tiền bạc có thể khiến mình có vô số người phụ nữ, gái thì đi tìm kiếm người đàn ông có thể khiến mình có vô số tiền bạc. Tiếng ông xã cũng từ đó mà biến mất bên tai tôi, thỉnh thoảng nghe thấy thì chắc chắn sẽ vội vàng hỏi lại: “Em đang nói chuyện với anh đấy à? Nhận nhầm người rồi nhé!”
Phút này tiếng gọi dịu dàng của Mạt Mạt làm tôi hết kinh ngạc lại thấy đắm say.
Tôi thế này là thành chồng người ta rồi?
Trưa hôm nay thực ra tôi và Mạt Mạt đều không uống nhiều rượu, nhưng vẫn trò chuyện rất linh tinh, lộn xộn. Cô ấy thì rượu không say người, người tự say, còn tôi thì sắc không mê người, người tự mê.
Mạt Mạt nói: “Người yêu nhau chưa chắc được ở bên nhau, người ở bên nhau chưa chắc đã yêu nhau.”
Tôi nói: “Anh hiểu ý em là gì, chúng ta kết hôn thì chỉ kết hôn thôi, sẽ không có chuyện gì không vui xảy ra đâu.”
Mạt Mạt nói: “Thế thì tốt, thế thì tốt, thực ra em biết rất thiệt thòi cho anh, nhưng anh sẽ không trách em, có những chuyện tạm thời không thể nói được, em không thể làm anh tổn thương, em không thể ở bên anh, chúng ta chỉ kết hôn mà thôi.”
Tôi nói: “Anh hiểu thật mà, em không cần thấy có lỗi, là bạn bè anh cũng nên giúp em, anh thừa nhận anh thích em, nhưng anh sẽ không theo đuổi làm khó em, ép buộc em, bây giờ anh chỉ là chồng em thôi.”
Mạt Mạt nói: “Cảm ơn anh Lại Bảo, anh là người cả đời này em phải cảm ơn, em cũng có tình cảm với anh, nhưng hãy tha thứ cho em không thể đón nhận tình yêu của anh, em thực sự xin lỗi, bây giờ em chỉ là vợ anh.”
… Tổ sư, thế là thế nào!
Đàn ông ngốc nghếch đều giả vờ thông minh trước mặt phụ nữ. Phụ nữ thông minh biết cách giả vờ ngốc nghếch trước mặt đàn ông.
Ngày 1 tháng 9.
Mây nhiều trở nên âm u.






Ăn cơm xong Mạt Mạt có việc nên đi trước, trước khi lên taxi cô ấy còn tươi cười vẫy tay với tôi: “Tạm biệt, ông xã.”
Tôi cũng tươi cười vẫy tay: “Tạm biệt, bà…”, lời vừa đến miệng đã tắc nghẹn, nhìn đèn đuôi xe xa dần mới chầm chậm thốt ra hết: “Người tình… cũ.”
Thấy cũng gần đến giờ rồi, tôi phi thẳng đến tòa soạn.
Ở bộ phận tin tức xã hội tôi tóm được lão Đường đang vừa nhắn tin vừa rớt nước dãi, dưới chân cậu ta nước đọng thành vũng rồi, không cần hỏi cũng biết cậu ta đang dùng ngón tay bày tỏ tình yêu với Tiểu Uyển.
“Tối qua thế nào? Xử chưa?” Tôi gác tay lên vai lão Đường, cúi đầu đọc tin nhắn, kề sát má cậu ta hỏi.
“Shit. Người anh em bây giờ đang là baby trong tình yêu, còn đến đó làm gì?” Lão Đường trợn mắt.
“Tớ bảo cậu đi uống rượu với tớ!” Tôi cũng trợn, vẻ hùng hổ của cậu ta lập tức xẹp lép.
Đọ trợn mắt thì tôi có ưu thế trời sinh, bạn cho Lâm Nghệ Liên đọ trợn mắt với Triệu Vy, có mệt chết cô ấy cũng không thắng nổi! Có điều trong mấy anh em, kém nhất phải kể đến đôi mắt của lão Phó. Nói thế này cho dễ hiểu, dù lão Phó có trợn mắt to hết cỡ đứng bên đường chắc chắn cũng sẽ có người đi qua chỉ vào cậu ta và nói: Nhìn kìa, anh chàng này sao lại đứng mà ngủ được thế nhỉ?
Nhận lời thỉnh cầu tối nay đưa cả Tiểu Uyển đi cùng của lão Đường, tôi lại gọi điện cho Thịt Chó hẹn giờ, bảo cậu ta lái con Hummer của cậu ta ra lượn.
Thịt Chó cáu: “Tối có tất cả mấy mống? Bảo lão Phó lái xe không phải đủ rồi sao, lại còn đòi động đến con xe yêu của tớ?”
Thịt Chó yêu chiếc Hummer ấy hơn cả Tiểu Phấn, nên nhiều lúc cậu ta thà bắt taxi đi uống say, chứ không chịu mang tình yêu lớn nhất của cậu ta ra.
“Đừng nhiều lời nữa, tối nay nói tiếp. Con xe ghẻ đó của cậu mà không cho chạy đi thì thành hàng mẫu thật đấy!” Tôi kêu lên.
Thịt Chó cúp máy trong hậm hực.
Lão Đường vẫn ngồi cạnh phấn khích nhắn tin, rồi quay sang nhìn tôi toe toét cười: “Này, Tiểu Uyển đồng ý tối nay cùng đi rồi.”
“Bây giờ cô ấy nghe lời cậu gớm nhỉ.” Tôi trêu.
Lão Đường bĩu môi, giơ