Cô Gái Nhà Giàu Theo Đuổi Tình Yêu
Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1850 lượt.
điện thoại ra trước mặt tôi. Tôi thấy tin nhắn phía trên là “Được em đi, chỉ cần không phải chỉ có hai chúng ta là được, em không muốn chuyện tối qua xảy ra lần nữa, anh là đồ lưu… Đoạn tiếp theo phải sang trang tôi không đọc được nhưng đoán mò cũng ra.
“Cậu không cưỡng bức người ta đấy chứ? Tôi nói cho cậu biết, cùng làm việc trong một tòa soạn, nhìn mặt nhau suốt ngày, nhỡ người ta báo cảnh sát…”
“Nói vớ nói vẩn gì đấy!” Lão Đường trợn mắt ngắt lời tôi, “Tay tớ còn chưa cầm nhá! Tiểu Uyển ở nhà tớ toàn chơi với con chó đáng chết đó thôi! Lão Thịt Chó này không biết cho tớ con chó gì mà vừa nhìn thấy Tiểu Uyển, nó liền nằm kễnh bụng ra sàn, hoàn toàn thu hút sự chú ý của Tiểu Uyển về phía nó!”
Tôi cười: “Ai bảo cậu mang bừa một con chó về, rước một tình địch về nhà rồi phải không?”
Buổi tối cả nhóm tụ tập đông đủ, Thịt Chó đưa Tiểu Phấn tới, lão Đường đưa Tiểu Uyển tới, còn tôi vẫn chỉ một thân một mình.
Lão Đường và Thịt Chó cảm thấy rất ngạc nhiên vì tôi không gọi lão Phó tới, bình thường hễ có tụ tập, chỉ cần rảnh rỗi, mấy thằng chúng tôi nhất định sẽ ra quân đầy đủ.
Tôi cũng lười giải thích, tiện mồm bảo đã gọi điện cho lão Phó rồi, nhưng tối nay tên đó có hẹn với người đẹp. Trong trường hợp này sẽ không có ai làm phiền lão Phó nữa, chúng tôi đều hiểu, lão Phó nghiêm túc đến mức gần như biến thái với tình cảm, cậu ta là người yêu ít nhất trong số chúng tôi nhưng lại là người tổn thương sâu nhất. Mỗi lần thất tình đều mất một thời gian rất dài mới hồi lại được, dù là cậu ta bị người ta đá hay đá người ta, cả ngày lúc nào trông cũng như thế giới của cậu ta sắp hủy diệt đến nơi, có lẽ bệ rạc cũng là một trạng thái của cái đẹp không biết chừng.
Thực ra lí do tôi không gọi lão Phó rất đơn giản và rõ ràng, tối nay là đến giúp Tiểu Văn chuyển nhà, để Yến Tử biết được, nói cho Hán gian Tiểu Khiết, Tiểu Khiết báo cáo cho tướng quân Mạt Mạt, thế thì sẽ có phần tiếp theo hết sức hỗn loạn.
Ở Thông Thiên, chúng tôi ngồi quanh chiếc bàn dài phía dưới sân khấu nhỏ, lão Đường phấn khởi giới thiệu Tiểu Uyển cho Thịt Chó và Tiểu Phấn, Thịt Chó bắt tay Tiểu Uyển rất lâu không buông ra, cười nói: “Xinh thế này anh phải nắm lâu một chút mới được.”
Lão Đường tức tốc tách bàn tay Thịt Chó ra nhưng lại bị một câu nói của Tiểu Phấn triệt để hạ gục, ruột gan tan nát.
Tiểu Uyển đưa tay về phía Tiểu Phấn lịch sự mỉm cười: “Chào chị.”
Tiểu Phấn cũng cười, bắt tay Tiểu Uyển lắc đầu: “Xinh đẹp thế này, thật đáng tiếc.”
Tôi và Thịt Chó phá ra cười, Tiểu Uyển không hiểu, vẻ mặt lão Đường ngây dại mất một lúc mới vừa lau mồ hôi vừa gọi rượu.
Khi chúng tôi tới Thông Thiên, Tiểu Văn đã tự đàn tự hát trên sân khấu rồi, sau khi chúng tôi ngồi vào chỗ gọi rượu xong, Tiểu Văn ôm đàn ghita ngồi trên ghế cao hát bài Sao nỡ để em buồn với chất giọng chắc khỏe và hơi khan.
Nếu không có những trải nghiệm khắc cốt ghi tâm thì tuyệt đối không thể hát cảm xúc như vậy được.
Sau một hồi đùa giỡn cười cợt, chúng tôi đều im lặng, có lẽ là vì bị tiếng hát thu hút, chỉ cầm cốc rượu không uống, miệng ngậm thuốc nhưng không đốt, đều ngoái đầu chăm chú nhìn Tiểu Văn trên sân khấu.
Khi bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên khắp nơi, Tiểu Văn đứng dậy cúi người, mỉm cười gật đầu với chúng tôi.
Tiểu Phấn vừa vỗ tay vừa quay đầu lại mếu máo: “Em không thể chịu được khi thấy người khác đáng thương.” Vừa nói, Tiểu Phấn vừa đấm Thịt Chó một cú để xả bớt nỗi buồn bã trong lòng.
Thịt Chó trợn mắt há mồm, hoàn toàn không biết tại sao mình lại bị đòn.
“Bảo, anh có hỏi Tiểu Văn sau này có dự định gì không?” Tiểu Phấn nhìn tôi, “Vẫn tiếp tục lang thang sao?”
Tôi sững sờ, nói thực tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, nói cách khác trong tiềm thức tôi cảm thấy, sau này Tiểu Văn có dự định gì cũng không liên quan đến tôi, dù gì tôi và cô ấy cũng không thể phim giả tình thật, lấy cô ấy về nuôi đến già chứ?
Theo một ý nghĩa nào đó tôi là đàn ông đã có vợ!
“Tiểu Văn á? Mọi người quen cô gái đang hát kia à?” Nghê Tiểu Uyển ngồi cạnh hỏi.
Không đợi người khác mở miệng, lão Đường kéo Tiểu Uyển một chút rồi ghé sát tai cô ấy kể lể, tôi ngồi cạnh nghe được đại khái, lần này lão Đường rất cẩn trọng không nói năng lung tung, thêm mắm dặm muối, ngược lại còn kể rất cảm xúc làm Tiểu Uyển cũng hơi xúc động.
Bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên khắp nơi, Tiểu Văn xuống sân khấu tới chỗ chúng tôi.
“Em đã thu xếp xong rồi, đồ đạc không nhiều lắm, có xe không anh?”
Tôi gật đầu chỉ Thịt Chó: “Anh đưa tài xế tới rồi, yên tâm đi.”
Tiểu Văn khẽ cười với Thịt Chó: “Cảm ơn anh Nhục.” Nói đoạn quay sang nhìn tôi rồi quay lại, “Em lên sân khấu đây, hôm nay em đã nói với ông chủ rồi, hát ba bài nữa là xong thôi.”
Tôi gật đầu, Tiểu Văn mỉm cười chào mọi người rồi đứng dậy.
“Là sao?” Tiểu Văn vừa đi Thịt Chó liền trợn mắt nhìn tôi.
Tôi cười lấy lòng: “Anh Nhục, là thế này, Tiểu Văn phải chuyển nhà nên muốn mượn em Hummer của anh chuyển ít đồ, Tiểu Văn cũng nói rồi, không nhiều đồ đâu mà.”
Lão Đường