Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1720 lượt.

giới một phen, ăn nhiều đến độ cả khuôn mặt đỏ bừng.
Lát sau, hai người cùng đi toilet, Tiểu Thụy Lệ tranh thủ trang điểm lại khuôn mặt, bờ môi chúm chím:“Mục Táp, chị thấy sao về anh chàng Úy Trì Lâm, diện mạo tuấn tú chị nhở?”
Úy Trì Lâm là tổng giám đốc của công ty vận chuyển buôn bán Bác Thông, cũng là tổng giám sát của dự án lần này. Vừa nãy trên bàn tiệc, mọi người rồng rắn kéo nhau mời rượu anh ta. Anh ta cũng không khách sáo, vui vẻ uống liên tiếp bảy, tám ly rượu. Tửu lượng của anh ta khá tốt, tuy bị chuốc rượu hội đồng nhưng thần trí vẫn tỉnh như sáo, đĩnh đạc trò chuyện cùng mọi người.
“Anh ta đúng chuẩn soái ca đấy.” Mục Táp vừa rửa tay vừa nhận xét thành thật,“Cách nói chuyện cũng khá thu hút, thuộc loại lãnh đạo chuyên ‘sát’ nhân viên nữ.”
Tiểu Thụy Lệ đóng lại hộp phấn, rồi lấy cây mascara tỉ mỉ ve vuốt rèm mi cong:“Theo nguồn tin đáng tin cậy, anh ấy là giai chưa có chủ. Chị nói thử xem, nếu em chủ động xin số điện thoại, anh ấy có bằng lòng cho không?”
Mục Táp ngắm nghía vẻ mặt ngập tràn sắc xuân phơi phới của cô nàng, liền vô thức nở nụ cười:“Em xinh đẹp như vậy, đàn ông ai nỡ từ chối em chứ. Nhưng chị nhớ em muốn tìm bạn trai định cư ở thành phố H mà”
“Vốn dĩ là thế.” Tiểu Thụy Lệ chuyển sang thoa son bóng,“Nhưng từ khi gặp Úy Trì lâm, em đã xóa bỏ yêu cầu này rồi. Lúc nãy em mời rượu anh ấy, khoảnh khắc anh ấy đáp lại bằng nụ cười tươi tắn, thâm tâm em đột nhiên chấn động. Chính là cảm giác của tiếng sét ái tình, khiến đầu óc em choáng váng, tình nguyện thỏa hiệp tất thảy. Hơn nữa, thành phố B cũng tốt chán, ngoại trừ khí hậu hơi khô ráo thôi.”
“Vậy em cố lên nhé.” Mục Táp nhận thấy mình không nên tạt gáo nước lạnh vào ngọn lửa quyết tâm đang hừng hực bốc cháy của cô nàng.
Cuối cùng, Tiểu Thụy Lệ cũng hoàn tất việc trang điểm. Cô nàng đem mọi dụng cụ cất vô túi xách, đoạn chải chuốt lại mái tóc xoăn dài, rồi hài lòng săm soi mỹ nữ rạng ngời phản chiếu qua tấm gương sáng.
Buổi tiệc kết thúc, Tiểu Thụy Lệ thành công lấy được số điện thoại của người tình trong mộng. Trên đường về, Tiểu Thụy Lệ gí sát màn hình di động vào mắt Mục Táp:“Chị nhìn nè, số của anh ấy đã yên vị trong di động của em rồi, em sẽ nhanh chóng triển khai loạt kế hoạch tiếp theo.”
Mục Táp lặng thinh quan sát khuôn mặt ửng sắc hồng rạng rỡ nổi bật giữa bóng đêm nồng đậm, thêm đôi mắt cô nàng mênh mông làn sương hạnh phúc. Trong lòng Mục Táp không khỏi bật lời cảm thán, tình yêu đúng là mỹ phẩm trang điểm tốt nhất của phụ nữ, là thần dược bồi bổ tinh thần……
Tựa như tháng ngày cô hạnh phúc trong vòng tay Tống Vực, toàn thân cô như thể được ngâm trong hũ mật ong khổng lồ. Vị ngọt lịm thẩm thấu qua làn da, len thẳng vào trái tim, hòa cùng dòng máu, khiến bản thân cô tùy thời tùy lúc đều có thể mỉm cười ngây ngô, ngờ nghệch.
Sống ở đời, con người nên một lần nếm trải cảm giác thật tâm rung động. Cô thầm chúc phúc Tiểu Thụy Lệ, mong tình cảm mộc mạc hiện tại của cô nàng có thể đơm hoa kết trái.
Mục Táp nào ngờ được, ngày hôm sau, vừa kết thúc buổi tọa đàm, Úy Trì Lâm liền thong thả tiến đến chỗ cô, lịch sự cười nói:“Em là Mục Táp phải không? Tôi còn chưa có số điện thoại của em đấy.”
Mục Táp thoáng sửng sốt. Sau đó, cô nói dăm ba câu khách sáo cùng đối phương, rồi cho anh ta số điện thoại của mình.
Anh ta lưu dãy số của cô vào di động, sau trịnh trọng vươn tay:“Rất hân hạnh được quen biết em. Tôi đã đọc qua biên bản hội nghị em viết, khá xuất sắc, rất phù hợp làm bài mẫu cho thực tập sinh của công ty chúng tôi.”
Mục Táp cùng anh ta bắt tay, khiêm tốn nói:“Cám ơn lời khen của anh. Song, tôi tự cảm thấy bản thân còn nhiều thiếu sót, cần phải học tập, trau dồi thêm. Nếu có cơ hội, mong được anh chỉ giáo nhiều hơn.”
Ánh mắt Úy Trì Lâm lóe tia tán thưởng.
Sau ba giờ chiều, nhân viên tổ dự thầu có hai giờ nghỉ ngơi, Tiểu Thụy Lệ hào hứng rủ rê Mục Táp đi mua sắm. Trùng hợp Mục Táp vữa gõ xong chữ cuối cùng, cô tắt laptop, gật đầu đồng ý.
Đến trung tâm thương mại quốc tế, Tiểu Thụy Lệ hệt như chú chim non vừa sổ lồng, hăng hái mua sắm, điên cuồng quẹt thẻ. Mục Táp phát hiện Tiểu Thụy Lệ rất hào phóng chi tiền cho những bộ cánh đẹp. Cô nàng mua vài bộ váy toàn có giá trên trời mà không hề chớp mắt hay đắn đo suy nghĩ. Tiểu Thụy Lệ tự tin chia sẻ quan điểm, phụ nữ phải biết yêu thương, chăm chút bản thân. Huống hồ, cô nàng vất vả phấn đấu suốt một năm trời, chính là vì giây phút được ôm đồm thỏa thuê quần áo đẹp như thế này đây.
Mục Táp bị Tiểu Thụy Lệ thuyết phục, nên cắn răng mua một túi xách da dê đắt tiền.
Dạo chơi thêm một lúc, Tiểu Thụy Lệ bỗng nhiên gập người ôm bụng. Cô nàng vật vã trong toilet khu thương mại hồi lâu, sau đi ra với dáng vẻ bơ phờ xanh xao:“Chỗ này lạnh quá chị ơi. Em lại bị tiêu chảy, cả người rét run hết rồi, về phòng nghỉ ngơi thôi.”
Mục Táp vội vã dìu đỡ Tiểu Thụy Lệ ra ngoài, gọi taxi chở hai người về khách sạn. Sau khi vô phòng. Mục Táp giúp Tiểu Thụy Lệ uống thuốc. Bởi mất quá nhiều nước, cơ thể cô nàng trở nên mềm nhũn, èo uột đáng thương,


Ring ring