Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
tựa như bông hoa héo hon dưới cái nóng đổ lửa. Cô nàng thều thào bảo mình phải ngủ một giấc, bằng không sẽ sinh bệnh nặng.
Mục Táp dém chăn gọn gàng giúp Tiểu Thụy Lệ rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Cô nhìn đồng hồ, thấy đã qua sáu giờ chiều, cái bụng cũng phối hợp réo rắt dữ dội.
Phía sau khách sạn có cửa hàng McDonald, cô dự định qua đấy mua tạm món gì đó.
Cô vừa ra cửa khách sạn, một chiếc ô tô màu xanh lam đúng lúc trườn tới trước mặt cô. Mục Táp dợm bước qua ô tô, thì tấm kính ở cửa tay lái từ từ trượt xuống, gương mặt Úy Trì Lâm như thể được tẩm gió xuân phản vào ánh mắt cô:“Mục Táp, em đi ăn cơm à?”
“Vâng ạ, tôi định mua thức ăn nhanh.” Mục Táp nói,“Anh cũng ở khách sạn này?”
“Thức ăn nhanh?” Úy Trì Lâm từ tốn lập lại ba chữ, đoạn cười tươi tắn: “Vừa vặn tôi cũng chưa ăn cơm chiều, hay chúng ta đi cùng nhau, được không?”
Đi cùng á? Mục Táp cảm thấy lời đề nghị này hơi đột ngột, nhưng cô từ chối thì không hay lắm. Dù sao anh ta cũng là nhân vật quan trọng đóng vai trò quyết định công ty trúng thầu. Toàn thể công ty cô đã dốc cạn sức lực cho dự án lần này, nên cô không thể không nể mặt anh ta. Huống hồ, sếp cô luôn miệng nhấn mạnh, tíu tít dặn đi dặn lại các cô phải tận lực giữ gìn quan hệ tốt đẹp với người phụ trách của Bác Thông, cố gắng thỏa mãn những yêu cầu thông thường của đối phương.
“Cách nơi này không xa, có phố ẩm thực khá nổi tiếng, tập hợp nhiều nhà hàng, quán ăn ngon, tôi thường qua đó dùng cơm.” Úy Trì Lâm nhiệt tình mời mọc,“Em nể mặt tôi chứ? Nhân tiện chúng ta bàn về dự án luôn.”
“Được thôi ạ.” Mục Táp đáp,“Nhưng nói trước, bữa ăn này phải do tôi mời.”
“Không thành vấn đề.”
Mục Táp chọn vào một nhà hàng chuyên món Quảng Đông. Nguyên nhân rất đơn giản, bầu không khí nơi đây náo nhiệt, thiết kế theo lối mở, khách ra vào tấp nập, chứ không giống mấy nhà hàng bên cạnh có màn che kín mít, vừa nhìn đã biết ưu tiên sự riêng tư, chỉ phù hợp với những cặp tình nhân.
Trên bàn cơm, cử chỉ và ngôn từ của Úy Trì Lâm tự nhiên và đúng mực. Anh ta nhiệt tình giới thiệu những danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở thành phố B, đặc biệt chú trọng những nơi có phong thủy tốt. Đương nhiên, anh ta cũng hào phòng tiết lộ một vài chi tiết quan trọng trong cuộc đấu thầu sắp tới. Mục Táp cảm thấy bữa cơm này rất đáng giá.
“Mục Táp.” Anh ta bỗng gọi tên cô bằng giọng điệu trầm ấm.
“Gì ạ?” Mục Táp tỏ vẻ lắng nghe.
“Nhìn em rất giống một cô bạn của tôi. Nói chuyện cùng em, tôi cảm thấy chúng ta thật thân thiết.” Vẻ mặt Úy Trì Lâm khi nói câu này vô cùng nghiêm túc, không hề có ý tứ đùa cợt.
Mục Táp có chút bực bội. Cô không ngờ anh ta lại thốt ra mấy lời kịch ‘xưa như diễm’, khiến cô thoáng lần khần, chưa biết cách ứng đối.
“Chứng tỏ tôi có khuôn mặt đại chúng, điển hình bình thường của phụ nữ Trung Quốc.” Biểu cảm Mục Táp khá tự nhiên,“Từ nhỏ đến lớn, hầu như bạn bè xung quanh đều chê khuôn mặt tôi nhìn xoàng quá, chẳng có nét nhấn riêng gì hết.”
“Không đúng.” Úy Trì Lâm chậm rãi lắc đầu, hai tay khoanh trước ngực, nhìn chằm chằm Mục Táp,“Hai người đều xinh đẹp, đặc biệt đôi mắt rất có hồn. Mỗi khi em và cô ấy nói chuyện, đều dùng ánh mắt chuyên chú, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt đối phương, song sẽ không làm đối phương có cảm giác bị đè nén hay áp bức, mà sẽ khiến họ bất giác tăng thêm thiện cảm với các em.”
Mục Táp lặng thinh cúi đầu, móc di động trong túi, mấy ngón tay lướt nhẹ màn hình.
Úy Trì Lâm thấy cô không hồi đáp, cũng không tỏ thái độ, chỉ chăm chú nhìn di động, bèn tò mò: “Em có việc gấp?”
“Dạ không.” Mục Táp thờ ơ đáp,“Tin nhắn của ông xã tôi thôi. Anh ấy hỏi tôi đã ăn tối chưa, tôi nhắn trả lời anh ấy.”
Bấy giờ, Úy Trì Lâm trầm tư .
Đương nhiên, Mục Táp nói dối. Tống Vực không hề gửi tin nhắn, cô chỉ muốn tạo tình huống để thông báo với người đàn ông đối diện, cô đã lập gia đình.
Mục Táp tự biên tự diễn một hồi, mới ngẩng đầu:“Ngại quá, tôi quên mất vừa nãy chúng ta nói tới đâu rồi?”
“Cũng không có gì.” Úy Trì Lâm cầm tách trà nóng, tao nhã nhấp một ngụm,“Tôi chỉ khen em xinh đẹp.”
Dùng cơm xong, Úy Trì Lâm lái xe chở Mục Táp về khách sạn. Chạy gần đến nơi, anh ta mở ngăn kéo trong xe, lấy ra một hộp quà nhỏ được đóng gói tinh xảo đưa cô, nói là quà lưu niệm. Ban đầu Mục Táp không chịu nhận, anh ta cũng không xấu hổ hay mất mặt, vẫn giữ nguyên phong độ:“Em nhận đi, tôi chẳng có ý đồ gì đâu. Quà này là do công ty chúng tôi tự thiết kế, mặt trên in hình logo của công ty. Tôi lấy thân phận tổng giám đốc của công ty buôn bán vận chuyển Bác Thông để tặng em, mong tương lai chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác.”
Người ta đã nói đến mức này, nếu Mục Táp kiên quyết không nhận, thì sẽ trở nên vênh váo mất. Cô lễ phép đón lấy hộp quà, nhẹ giọng nói cảm ơn. Lúc này, Úy Trì Lâm mới mở cửa xe, lịch sự đi vòng qua bên kia, mở cửa giúp Mục Táp. Lúc cô bước xuống xe, anh ta còn ga lăng lấy tay che trên đỉnh đầu cô, phòng ngừa việc cô bất cẩn đụng trúng cạnh xe.
Bên ngoài, tiết trời lạnh cắt da cắt thịt, cơn gió tạt vào mặt Mục Táp khiến nó đau ran rá