Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

đôi co, phản bác. Trong khoảng thời gian này, thành viên của tổ dự thầu như thể đang gia nhập một cuộc kháng chiến mang tính chất lịch sử để đời. Ai ai cũng sục sôi ý chí chiến đấu, trân trọng từng phút từng giây trôi qua, hận một ngày không thể có hai mươi lăm giờ, bực bội vì trong văn phòng không có chỗ kê giường ngủ luôn. Quả thật, chi tiết công việc nhiều như lá mùa thu, nhiệm vụ khó khăn đặt nặng trên vai mỗi người. Vì thế, trong tám giờ hành chính mỗi ngày không cách nào hoàn thành được hết khối lượng công việc đồ sộ, nên tăng ca là chuyện bình thường. Nhưng đều đặn mỗi ngày, cứ đến năm giờ chiều, Tống Vực sẽ gọi điện cho cô, bảo anh đang chờ dưới cửa công ty, kêu cô mau xuống. Nếu cô lề mề, anh trực tiếp đi lên dẫn cô xuống.
Hôm nay lúc ngồi vào xe, Mục Táp liền nói:“Thứ ba tuần sau, tổ dự thầu chúng em đến thành B tham dự hội nghị các ngành công nghiệp có liên quan. Đại khái đi khoảng một tuần.”
Ánh mắt Tống Vực bất chợt tối sầm, song vẫn giữ im lặng lái xe vững vàng. Từ góc độ quan sát của Mục Táp, sẽ nhìn thấy gương mặt góc cạnh của anh hòa lẫn cùng chiều buồn ngã ánh tà dương bên ngoài, vùi lấp đi cảm xúc chân thật.
“Ờ.” Mục Táp đề nghị,“Vừa nãy chị nhìn thấy cửa hàng Starbucks ở gần đây. Hay chúng ta tới đó uống ly cà phê, tìm món gì ăn tạm cho đỡ đói.”
“Ok.” Tiểu Thụy Lệ gật đầu,“Em đói quá, chúng ta qua đó nhanh đi chị.”
Trong cửa hàng Starbucks khách đông như nêm. Phải đứng xếp hàng chờ mòn mỏi, Mục Táp mới mua được ly cà phê Latte cùng một phần bánh gà rán phô mai. Tiểu Thụy Lệ mua một ly Caramel Macchiato và cái bánh Tiramisu.
“Mục Táp.” Tiểu Thụy Lệ nhấp một ngụm cà phê, rồi vô tư hỏi,“Sao chồng chị quản lí chị nghiêm ngặt thế?”
“Hả?”
“Mỗi ngày anh ấy đều đưa rước chị đi làm. Đúng giờ tan tầm thì gọi điện thúc giục chị về, không cho phép chị tăng ca. Bấy nhiêu đã được tính là quản lí nghiêm ngặt chưa?”
Mục Táp nở nụ cười:“Anh ấy muốn tốt cho chị thôi. Anh ấy sợ chị mải mê làm việc, mà lơ là sức khỏe.”
“Ôi chao, chị sướng nhé, gặp được anh chồng yêu thương, lo lắng cho chị hết mực. Thấy vợ chồng chị như thế mà em tủi thân quá xá.” Tiểu Thụy Lệ thở dài,“Em tốt nghiệp, đi làm đã hai năm rồi. Hai năm qua, em cặm cụi, phấn đấu vì sự nghiệp, quên bẵng mấy chuyện hẹn hò, yêu đương trai gái. Mấy tháng gần đây, tự dưng cảm thấy tủi thân ghê gớm. Nhìn người ta có đôi có cặp cùng dìu dắt nhau trải qua mùa đông giá rét, còn mình lủi thủi đối diện căn gác trọ lạnh lẽo mỗi khi đêm về. Lắm lúc sụt sùi muốn khóc đấy chị.”
Mục Táp quán sát Tiểu Thụy Lệ từ trên xuống dưới:“Em vừa xinh đẹp vừa trẻ trung, công việc lại ổn định, ắt hẳn không thiếu mấy ‘cái đuôi’ ngo ngoe theo đuổi, hay em yêu cầu cao quá, nên chưa ai đáp ứng được ?”
“Oan uổng cho em quá, cao đâu mà cao? Em chỉ cầu một người bạn trai có công việc ổn định, có chí tiến thủ, có nhà có xe càng tốt. Còn diện mạo thì không quan trọng, tầm sáu, bảy điểm là Ok, tốt nhất nhìn đàng hoàng, đĩnh đạc. À, thỉnh thoảng phát huy khiếu hài hước, hóm hỉnh nữa.” Ngón tay cô nàng trắng nõn chầm chậm miêu tả đường cong miệng tách,“Bạn bè từng giới thiệu cho em vài anh chàng, nhưng chẳng ma nào hợp cạ với em. Thậm chí có vài tên nhìn thua xa Phan Trường Giang*, mà tự tin thấy tởm, hống hách phát sợ, soi mói thấy mà ghê. Bọn họ chê em làm ở phòng thị trường, tính chất công việc khá phức tạp, rắc rối.”
*Phan Trường Giang sinh 1/7/1957 là diễn viên hài kịch lẫn điện ảnh của Trung Quốc. Ảnh của Phan Trường Giang
Mục Táp tỏ vẻ thấu hiểu, Tiểu Thụy Lệ được xem là hoa khôi của công ty. Cô nàng cao 1m68, nhưng cân nặng chỉ xấp xỉ 45 kg, sở hữu một thân hình hoàn mỹ, kết hợp với gu thời trang độc đáo, thời thượng, nên cô nàng là biểu tượng thời trang cho phái nữ trong công ty. Vả lại, tính tình Tiểu Thụy Lệ thân thiện rộng rãi, giao thiệp tốt với nhiều loại người, nên được hầu hết các đồng nghiệp quý mến. Một cô gái sở hữu tài sắc vẹn toàn, tất nhiên yêu cầu đối với bạn đời cũng ở mức tương đối cao. Vốn dĩ, Tiểu Thụy Lệ muốn tìm người bạn trai có nhà ngay tại thành phố H. Nhưng đa số những đối tượng đáp ứng đủ điều kiện của Tiểu Thụy Lệ đều chê ngược lại tính chất công việc của cô nàng.
“Để chị giúp em lưu ý mấy anh chàng xung quanh, xem thử có ai phù hợp tiêu chuẩn của em không?” Mục Táp nói.
Tiểu Thụy Lệ hưng phấn gật đầu, sốt sắng nói: “Chị giúp giùm em nhé. Yêu cầu của em thật sự không cao đâu, chỉ cần có nhà có xe, sự nghiệp ổn định, tính tình ngay thẳng, biết cách hưởng thụ cuộc sống càng tốt.”
“Ok, chị nhớ rồi.” Mục Táp vừa cắn miếng bánh, vừa gật đầu tỏ vẻ bản thân đã ghi nhớ mấy yêu cầu của cô nàng.
Buổi tối, mọi người kéo nhau đến Sơn Trang Thanh Tuyền dự tiệc. Trên bàn tiệc bày biện đủ loại món ăn quý hiếm. Thậm chí xuất hiện các loài chim hoang dã có trong danh sách được bảo vệ, không biết họ bắt về bằng cách nào, rồi trực tiếp bỏ vào nồi hầm chín. Mục Táp quả thật không đành lòng, nên không động đũa đến các món ấy. Trái lại, Tiểu Thụy Lệ không hề kiêng dè, chay mặn đều dùng tuốt. Cô nàng hăm hở đại khai sát