XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

ợu trong dạ dày Mục Táp. Úy Trì Lâm đang đi trước mặt cô bỗng dưng dừng bước, xoay người, rất phong độ mời Mục Táp, Tiểu Thụy Lệ và hai nhân viên nữ khác: “Mọi người đã có xe về chưa? Nếu chưa, vậy cho phép tôi có cơ hội đưa mọi người về.”
Anh ta vừa dứt lời, tầm mắt Mục Táp thấp thoáng trông thấy bóng dáng quen thuộc phía xa xa, đích xác là Tống Vực.
Anh đứng cạnh chiếc xe, bộ âu phục màu đen dung hòa cùng đêm tối, càng làm nổi trội đôi mắt sáng tỏ, thấu suốt như sao trời. Anh chăm chú nhìn cô, mỉm cười rất đỗi dịu dàng, thấy cô nhìn lại mình, anh gọi: “Táp Táp.”
Tiểu Thụy Lệ trầm trồ lên tiếng: “Ối ối ối, kia chẳng phải là ông xã của chị Mục Táp sao? Ái chà, anh ấy tới tận đây rước chị luôn, chắc anh ấy lo lắng bà xã yêu dấu của mình bị chúng ta bắt cóc!”
Những đồng nghiệp khác cũng hào hứng bàn tán. Dưới tài năng ‘chém bão’ của Tiểu Thụy Lệ, câu chuyện Tống Vực lót tót chạy theo Mục Táp đến thành phố B được cải biến, thêm mắm dặm muối trở thành đề tài vô cùng hấp dẫn, đặc sắc. Cũng có người phản đối, cho rằng Tống Vực đến thành phố B vì việc khác, họ không tin trên đời có một ông chồng ‘bám váy’ vợ trên từng cây số. Hiện tại, mọi người đều tận mắt chứng kiến, liền tin sái cổ câu chuyện của Tiểu Thụy Lệ.
Khuôn mặt Mục Táp nóng ran, có chút xấu hổ. Tống Vực lại điềm tĩnh rảo từng bước ung dung, tiến tới chào hỏi mấy vị sếp cùng đồng nghiệp của Mục Táp. Anh kiên nhẫn, niềm nở bắt tay từng người, ứng đối khôn khéo, biểu hiện phong độ chói sáng. Lúc anh bắt tay với Úy Trì Lâm, anh ta đột nhiên nở nụ cười: “Hóa ra là Tống tiên sinh, thảo nào hôm bữa tôi cứ thấy quen quen.”
Năm xưa, tài năng và kì tích của Tống Vực trong giới IT được lan truyền, đồn đãi rất rộng. Lúc ấy, Úy Trì Lâm là sinh viên giỏi ngành kỹ thuật, tất nhiên anh ta vô cùng hứng thú về nhân vật Tống Vực này. Cảm giác của anh ta khi suy nghĩ về Tống Vực khá phức tạp, anh ta vừa xem Tống Vực là mục tiêu phấn đấu, vừa cảm thấy không cam lòng, không thừa nhận Tống Vực ưu tú hơn anh ta.
“Chào anh.” Tống Vực vui vẻ bắt tay cùng anh ta.
Úy Trì Lâm cảm thấy sức lực bắt tay của Tống Vực mạnh hơn mức bình thường, như thể chất chứa một tuyên ngôn nào đó. Với cả, tuy Tống Vực nhìn anh ta bằng ánh mắt trầm tĩnh, nhưng vẫn ẩn chứa đâu đó sự răn đe thầm lặng.
Vài giây sau, Tống Vực buông tay Úy Trì Lâm, đến cạnh Mục Táp, vòng tay qua eo cô, thản nhiên nói: “Không làm phiền mọi người nữa, tôi đưa vợ mình về trước.” Rồi lập tức ôm cô quay gót, đi xuống cầu thang, hướng chỗ chiếc xe đang đỗ.
Ngồi trên xe, Mục Táp ngán ngẩm thở dài: “Sau này, anh đừng tới khách sạn đưa bữa sáng, bữa tối cho em nữa, cũng không cần kè kè theo em mọi lúc mọi nơi, làm mấy đồng nghiệp của em cứ bàn tán xôn xao. Anh trở thành đối tượng lúc trà dư tửu hậu của họ đấy.”
“Thế họ nói gì?” Anh hỏi.
“Nói anh già đầu rồi mà còn thiếu hơi vợ, đeo cứng lấy vợ không thả.” Mục Táp phát huy bản tính bộc trực “Nếu anh còn muốn bảo toàn thanh danh, khí tiết một đời, thì đừng làm thế nữa.”
Tống Vực cất tiếng cười khẽ, nghĩ nghĩ rồi nói: “Anh không dư hơi quản mồm miệng họ, họ nói gì mặc họ, việc anh anh cứ làm.”
“Thế nhưng, em chẳng biết anh rốt cuộc muốn làm gì nữa?” Mục Táp buồn bực, “Anh chạy tới đây, mục đích là phá rối công tác của em?” .
“Anh tận dụng thời gian nghỉ đông, đi thăm vợ mình, không được hả?”.
Mục Táp không buồn tranh cãi, không thèm để ý anh nữa.
“Giờ chưa muộn, hay chúng ta đi xem phim đi?” Anh đề nghị.
“Em mệt cả ngày rồi, chỉ muốn ngủ.”
Tâm tình tốt đẹp của anh không hề bị thuyên giảm bởi lời từ chối của cô, giọng nói vẫn nguyên vẹn sự hứng khởi, phấn chấn: “Vậy anh chở em về khách sạn, em cố gắng nghỉ ngơi.”
Chạy ngang qua một quán trà nhỏ, anh bất chợt dừng xe, đi xuống mua hai ly trà táo đỏ và long nhãn, đưa cô: “Theo sở thích của em, không bỏ trân châu.”
Mục Táp ôm hai ly trà trước ngực, thầm nhủ, dầu gì cũng là vợ chồng, hai người ở chung lâu ngày nên dần hiểu rõ thói quen, tính cách, khẩu vị của nhau.
Mục Táp vô phòng, Tiểu Thụy Lệ vẫn chưa về tới. Cô quyết định đi tắm trước. Tắm táp xong xuôi, cô đi ra, liền thấy Tiểu Thụy Lệ ngồi trên sô pha, tay chống cằm, mơ màng nhìn về nơi bất định.
“Em sao thế?” Mục Táp đi qua, huơ huơ tay trước mặt cô nàng.
“Em bị từ chối rối.” Tiểu Thụy Lệ rủ mi, buồn buồn kể:”Hồi nãy, em đi nhờ xe của Úy Trì Lâm. Em và anh ta cùng ngồi ở hàng ghế sau. Em nhân cơ hội thăm dò anh ta, giả vờ vô tình hỏi: anh thích mẫu bạn gái thế nào?. Anh ta trả lời là tóc ngắn, cao dưới 1m65, tính tình nhu mì, đừng nói nhiều quá. Chị xem đi, toàn là mấy đặc điểm khác xa con người em một trời một vực, bắn đại bác ba ngày cũng không tới. . . . . . Rõ ràng anh ta cố ý. Bởi nhìn ra ý đồ của em, nên anh ta đánh đòn phủ đầu, nhằm bịt miệng em lại. Chị biết không, khoảnh khắc ấy, em đã nghe thấy tiếng rắc, chính là âm thanh nứt toạc của trái tim em.” .
Tiểu Thụy Lệ ỉ ôi một hồi, tự than vãn cho số phận bi đát của mình.
Mục Táp không giỏi an ủi người khác, chỉ đành ngồi im lắng nghe. May mắn thái