Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
độ của Tiểu Thụy Lệ trước tình cảm vừa manh nha, chớm nở khá phóng khoáng. Cô nàng thao thao bất tuyệt hơn một giờ thì lăn ra ngủ, hồn nhiên khoe tiếng ngáy vang lanh lảnh.
Mỗi ngày mới là một sự hồi sinh, hôm sau, Tiểu Thụy Lệ hoạt bát vui vẻ đã trở lại và lợi hại hơn xưa. Cô nàng vừa lau mặt, vừa không quên chòng ghẹo Mục Táp: “Lí thú nhỉ, chồng chị nhìn nam tính ngất trời, mà bám vợ dữ dội, làm em mở mang tầm mắt một phen. Hay anh ấy lo sợ trước thế giới đầy rẫy tội ác, hiểm họa, một cô nàng thỏ ngây thơ như chị, sẽ mắc bẫy mấy con sói hoang nham hiểm?” .
Mục Táp gượng gạo cười hùa theo cô nàng.
“Kì thực, em ghen tị với chị lắm.” Tiểu Thụy Lệ tỉ mỉ tô son đánh phấn, “Có một người đàn ông dính chị như sam, chiều chuộng, quan tâm chị bằng tình yêu nóng bỏng. Thậm chí xem chị như nữ thần mà nâng niu, cung phụng. Đây là những điều mà biết bao phụ nữ hằng mong ước.”
Mục Táp tự dưng cảm thấy chột dạ, huyệt thái dương đau buốt, hạch hạnh nhân như bị đánh trúng.
Hôm nay, mọi người tất bật, loay hoay suốt buổi sáng, may thay ban lãnh đạo đột xuất mở lòng từ bi, cho phép nhân viên nghỉ buổi chiều, dành nửa ngày để mọi người hoạt động tự do.
Mục Táp và Tiểu Thụy Lệ ăn trưa xong, nhanh chóng trở về khách sạn nghỉ ngơi. Lát sau, cô nhận điện thoại Tống Vực.
“Em ăn cơm chưa?” .
“Ăn rồi.” Mục Táp vừa nói chuyện, vừa nghiêng người rót nước.
“Chiều nay có bận việc không?” .
“Được nghỉ.”
Đầu máy bên kia, Tống Vực tạm dừng nói, sau cất tiếng cười khẽ: “Vậy hôm nay em có thời gian dành cho người đàn ông của mình rồi?”
“Thế anh muốn gì?” Mục Táp hỏi trực tiếp.
“Muốn hẹn em đi hóng gió, xem phim, dạo phố, hoặc đi bộ để tăng cường sức khỏe dẻo dai.” Giọng điệu Tống Vực trầm bổng, rất có tiết tấu, “Xin hỏi Mục tiểu thư, em có đồng ý hẹn hò với anh không? Mong em nể tình anh đây đã chờ đằng đẵng, trông ngóng mỏi mắt suốt mấy ngày trời.”
“Anh có thể đàng hoàng, đứng đắn tí không?” Mục Táp nghiêm túc phê bình.
“Anh đàng hoàng đứng đắn 100%, không hề đùa cợt.” Tống Vực một bên nghe điện thoại, một bên khom lưng mở tủ lạnh, lấy chai nước khoáng, “Đàn ông theo đuổi phụ nữ, không phải đều dùng cách thức này để bắt đầu ư?”
“Vậy anh đã nghĩ qua chưa, anh sẽ bị từ chối thẳng thừng?” .
Tống Vực uống một ngụm nước đá, giọng nói trầm khàn, nhấn nhá từng câu chữ: “Anh nổi tiếng là cứng đầu cứng cổ. Giả sử bị cự tuyệt, biết đâu ý chí chiến đấu của anh lại tăng lên ngùn ngụt. Rồi trong lúc nhất thời xúc động, anh vô tình chạy tới khách sạn, làm ra vài chuyện điên rồ, cung cấp thêm bằng chứng cho đồng nghiệp em thỏa sức đồn đãi.”
Mục Táp nhận thấy trong lời anh nói bao hàm ý tứ khiêu khích cùng uy hiếp. Cô nghiến răng nghiến lợi, lần nữa ý thức được, Tống Vực là người cứng cỏi, không đời nào chịu thua cuộc. Anh chưa từng bị từ chối, cũng không chấp nhận bị chối từ. Nếu cô cự tuyệt anh, anh vẫn có vô số biện pháp ép cô thỏa hiệp.
Mục Táp đã nhiều lần đến thành phố B công tác. Nhưng lần nào cũng bù đầu bù cổ giải quyết công việc, nào có thời gian đi thăm thú, thưởng thức cảnh đẹp. Lúc này, Tống Vực đã đậu xe trước cửa khách sạn, nằng nặc đòi cùng cô đi hóng gió, tham quan thắng cảnh nổi tiếng của thành phố B.
Anh lái xe chở cô đi với tốc độ chậm, đôi mắt dáo dác ngó xung quanh. Qua thật lâu sau, anh mới dừng xe, giơ tay chỉ:“Kia là bảo tàng Tử Đàn nổi tiếng*, em muốn vào tham quan không?”
* Tên tiếng anh là China Red Sandalwood rộng khoảng 5000 m2 với phong cách kiến trúc vừa cổ kính vừa hiện đại.
Mục Táp không mấy hào hứng. Cô gác hai tay sau ót, nheo mắt nhìn tòa kiến trúc từ thời Minh Thanh:“Em sao cũng được.”
Tống Vực nghe vậy, liền vươn tay vuốt nhẹ tóc cô:“Đã tốn công tới đây thì chúng ta nên vui chơi một bữa cho đáng, đừng mang theo tinh thần miễn cưỡng, chiếu lệ.”
Anh cười tủm tỉm. Nhận ra cô lúng túng, mất tự nhiên, anh càng lấn tới gần cô hơn, đoạn duỗi dài cánh tay khoác trên lưng ghế.
Cách đó không xa vang vọng âm thanh dặt dìu, da diết của tiếng đàn cổ. Mục Táp rảnh rang bèn lia mắt đánh giá xung quanh. Cô cảm thấy có chút kì quái, lạ lùng. Bản thân cô và Tống Vực đang trong thời kì chiến tranh lạnh, thế mà bỗng dưng lại ngồi bên nhau, cùng hưởng thụ những điều giản dị nơi đất khách quê người, thả mình theo khoảnh khắc nhàn nhã hiếm có.
Dòng kí ức của cô lãng đãng quay về thời còn đi học, có lần cô tình ngờ nghe một chương trình radio, và khá ấn tượng với lời mở đầu của phát thanh viên: “Đôi khi chúng ta nên dừng bước, tạm buông bỏ mọi công việc hay những rắc rối xung quanh, triệt để khiến đầu óc mình trống rỗng, đừng vướng mắc bất kì suy nghĩ gì. Đấy chính là phương pháp thư giãn hữu hiệu nhất. Bạn chắc chắn sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc, vui sướng, bình yên đã bị bạn giấu kín ở nơi nào đó sâu thẳm trong tâm hồn. Bạn không cần mù quáng, cất công đi khắp nơi tìm kiếm, bởi vì bạn luôn sỡ hữu chúng”.
“Táp Táp.” Giọng nói anh tựa làn gió thoảng qua tai cô.
Cô bất giác hỏi lại:“Gì thế?”