Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
nức nở trong nỗi tuyệt vọng: “Nếu anh cần một người vợ như thế, thì bên ngoài có hằng hà sa số cô gái đủ khả năng đáp ứng yêu cầu, anh hà tất phải làm khó em.”
Anh hoàn toàn không tin tưởng cô, còn cậy vào thân phận người chồng, ỷ vào thể lực phái mạnh, mà xem nhẹ suy nghĩ và cảm nhận của cô, nhục nhã cô ngay tại trong xe.
“Không đúng.” Tống Vực vỗ nhẹ sau lưng cô, áp đầu cô tựa vào lồng ngực mình, dùng âm thanh nỉ non trấn an cảm xúc cô,“Táp Táp, anh thừa nhận, bản thân anh làm chồng chưa đủ tốt, còn đầy khuyết điểm. Nhưng anh không hề có ý định sỉ nhục em. Dù em tin hay không, anh vẫn nói, chỉ qua vài lần chúng ta tiếp xúc, gặp gỡ ban đầu, anh đã đưa ra nhận định, anh muốn sống bên em trọn đời. Anh chỉ muốn em làm vợ anh, chỉ duy nhất mình em.”
Cô giữ nguyên sự trầm mặc yên ắng. Anh cúi đầu nhìn cô một cái, ôn hòa nói: “Giờ anh chở em về khách sạn. Em chỉ cần ngủ một giấc thật sâu, những chuyện khác hãy để mai nói tiếp.”
Lần này Tống Vực đến thành phố B là quyết định theo cảm tính, không có bất kì sự chuẩn bị nào trước. Bấy giờ, khi chở Mục Táp về khách sạn cô đang trọ, anh mới biết chỗ này đã hết phòng trống. Anh đành ở tạm một khách sạn bình dân cách chỗ cô hai con đường.
Lúc Mục Táp về phòng, Tiểu Thụy Lệ đang ăn cháo thịt bằm. Thấy sắc mặt Mục Táp xám xịt, cô nàng vội hỏi: “Chị đi đâu mà nhìn mặt mày bơ phờ, mệt mỏi thế?”
“Đi dạo quanh đây thôi.” Mục Táp cởi áo khoác, đổ người nằm bẹp xuống giường, mí mắt díp cả lại, “Buồn ngủ quá.”
Cô đang chập chờn thiu thiu ngủ, di động bỗng đổ chuông báo tin nhắn. Cô cầm lên ngó, thấy tin nhắn của Tống Vực.
“Những lời anh vừa nói đều rất chân thành.”
Đến giữa buổi liên hoan, Mục Táp xin phép đi toilet. Lúc ra, cô trùng hợp nhìn thấy Úy Trì Lâm cũng đi ra từ cửa toilet nam đối diện.
“Úy tổng.” Mục Táp chủ động chào hỏi.
Úy Trì Lâm nhìn cô bằng ánh mắt lấp lánh tia cười. Anh ta hỏi: ” Em không biết uống rượu ư, gì mà chỉ nhấp một ngụm, cả khuôn mặt đều đỏ hồng lên thế?”
Mục Táp gật đầu, lấy làm ngượng ngùng vì bị người ta khui ra bí mật.
“Đúng rồi.” Úy Trì Lâm bỗng nhiên lấy chiếc bóp da trong túi, rút ra một tấm ảnh từ chiếc bóp, đưa cô xem, “Lần trước tôi có nói, nhìn em rất giống cô bạn của tôi, nói chuyện cùng em, tôi cảm thấy thật thân thiết. Hôm nay tôi đưa chứng cứ xác minh, bản thân tôi không hề bốc phét.”
Mục Táp tiếp nhận tấm ảnh. Ảnh chụp cô gái mặc bộ quần áo màu xanh nhạt, đứng giữa khung cảnh thơ mộng ngập tràn bông tuyết trắng. Cô gái nở nụ cười tươi rói, duỗi cánh tay về phía trước, tự nhiên làm động tác yeah tràn đầy năng lượng. Ngũ quan cô gái hài hòa cân xứng, đôi mắt trong veo, sáng ngời, cong cong hình ánh trăng lưỡi liềm theo nụ cười rạng rỡ.
“Nói thật.” Mục Táp nhận xét: “Cô ấy đẹp hơn tôi nhiều. Anh nói tôi giống cô ấy, khiến tôi vừa vui vừa ngại.”
Hai người giống nhau hả trời? Cô nhìn lòi mắt cũng không thấy được một điểm tương đồng.
Úy Trì Lâm mím môi cười nhẹ, cầm lại tấm ảnh, nâng niu quý trọng trong lòng bàn tay một lúc, rồi mới cất lại chỗ cũ: “Người thật ngoài đời dĩ nhiên có đôi chút khác biệt so với trong ảnh chụp. Ảnh chụp là trạng thái tĩnh, mà người thật luôn sống động. Tôi vẫn cảm thấy, hai người rất giống nhau. Nhất là những lúc cười rộ lên, lông mày bên trái sẽ nhướng nhỉn hơn lông mày bên phải.”
Mục Táp không lên tiếng bác bỏ. Đây là nhận định riêng của anh ta, vả lại, cũng không có ác ý. Hơn nữa, được khen ngợi giống một cô gái vừa xinh đẹp vừa đáng yêu…cô quả thật hơi vui vui.
“À phải, bữa đó người đàn ông chờ em ở cửa khách sạn, là ông xã em à?” Úy Trì Lâm nhanh nhảu đổi đề tài.
“Vâng.” Mục Táp gật đầu.
“Rất điển trai.” Úy Trì Lâm nói, “Nhìn khá quen nữa.”
“Diện mạo anh ấy nhìn rất sáng, mọi người thường khen như vậy.”
“Hôm đó anh ta có hiểu lầm gì không?” Úy Trì Lâm hỏi tiếp, “Về việc em ăn cơm cùng tôi, tôi lại chở em về nữa.”
“Nào có. Anh ấy không phải kiểu đàn ông lòng dạ hẹp hòi đâu ạ.” Trước mặt người ngoài, Mục Táp luôn theo bản năng bảo vệ, giữ gìn phong độ cho Tống Vực.
“Vậy thì tốt.” Úy Trì Lâm hạ thấp giọng, đoạn cùng Mục Táp trở về phòng bao. Mới đi vài bước, anh ta lại xoay người, nghiêm túc nhìn cô: “Lần trước tôi không biết em đã lập gia đình, nên hành vi có chút đường đột, nhân đây tôi xin lỗi em luôn. Có điều, em hãy yên tâm, tôi không phải dạng người lợi dụng công việc để bày trò ve vãn, trêu chọc mấy cô gái. Tôi có chuẩn mực và nguyên tắc đạo đức của riêng mình.”
Mục Táp không ngờ anh ta lại trịnh trọng giải thích với mình, còn chân thành nói xin lỗi. Cô bất giác mỉm cười: “Tôi nghĩ rằng, giữa chúng ta chỉ tồn tại công việc chung, không có điều gì khiến tôi lo lắng hay phiền lòng cả. Về buổi đấu thầu sắp tới, tôi hi vọng công ty tôi sẽ trúng thầu bằng chính thực lực của mình, trở thành đối tác tốt với Bác Thông.”
Buổi liên hoan kết thúc, mọi người lần lượt ra khỏi khách sạn, ngọn gió mùa đông tựa như lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào da thịt, đánh tan hơi ấm của rư