Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
ng Hoài Dương.
Tống Vực dẫn Mục Táp đến phòng bao đã đặt sẵn. Ông Mục Chính Khang đang ngồi bên trong, lật xem thực đơn.
Nghe thấy tiếng động, ông ngẩng đầu, tháo mắt kính lão xuống: “Nói trước, bữa ăn này bố mời, hai đứa không được tranh với bố.”
“Dạ” Mục Táp vui vẻ ngồi xuống.
Tống Vực vừa ngồi xuống, liền cầm ấm trà trên bàn, rót một ly mời bố vợ, và đương nhiên không bỏ quên cô vợ thân yêu của mình.
Ông Mục Chính Khang gọi một bàn đầy thức ăn. Ba người vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả trong bầu không khí hòa thuận, vui vẻ. Đang ăn, người phục vụ bê lên món canh nóng hổi, hai người đàn ông đồng thời mở miệng:“Táp Táp, cẩn thận.”
Mục Táp nghiêng người, để người phục vụ thuận lợi đặt tô canh ngay giữa bàn. Thâm tâm cô bỗng dập dìu cảm giác ngòn ngọt khó tả, hình như mang tên cảm động. Giây phút này, hai người đàn ông thân yêu nhất của đời cô đang ngồi ngay bên cạnh. Quan trọng nhất là họ cùng quan tâm, che chở cô, cảm giác này thật quá đẹp đẽ.
Tống Vực múc bát canh cho Mục Táp, còn chu đáo dùng thìa hớt lớp dầu mỡ loang loáng phía trên. Mục Táp húp một ngụm, mỉm cười khen ngon lắm.
Tống Vực nhoẻn cười: “Nhà hàng này có giao thức ăn tận nhà đấy. Khi nào em muốn ăn, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là ok.”
Mục Chính Khang lặng thinh quan sát hai vợ chồng.
Đợi đến khi các món ăn vơi đi quá nửa, ông Mục Chính Khang dùng khăn tay lau miệng, cười nói:“Thật ra, hôm nay bố định tâm sự riêng cùng Tống Vực, bố có chút chuyện muốn hỏi con.”
Mục Táp hả hê ném cho anh ánh mắt ‘Tèn ten…anh chạy trời không khỏi nắng rồi’, sau đó quay sang nói với ông Mục:“Vừa lúc bụng con no căng, cần đi dạo cho tiêu cơm. Khi nãy con nhìn thấy ở đại sảnh có đặt hồ cá lớn lắm, con đi ngắm tí đây, hai người cứ từ từ tán gẫu.”
Dứt lời, cô toan đứng dậy, lại bị Tống Vực kéo xuống. Anh lấy chiếc áo bành tô khoác lên người cô, hệt như đang dặn dò em bé: “Đại sảnh bên dưới lạnh lắm, phải mặc áo khoác đã.”
Mục Táp gật đầu, sau đó đứng dậy ra khỏi phòng bao. Lúc mở cửa phòng, cô kìm lòng không đậu ngoái đầu, tăm tia hai người họ, tự hỏi, bố muốn hỏi Tống Vực điều gì?
Dù sao Tống Vực cũng khá khôn ngoan, nên cô không mấy lo lắng, an tâm xuống lầu thưởng thức hồ cá. Trùng hợp có bà mẹ dẫn theo hai đứa nhóc sinh đôi đang ngắm nghía cảnh đẹp trong hồ. Lát sau, Mục Táp tự nhiên vui đùa cùng hai đứa nhóc. Mãi tới khi một đứa nhóc buồn tiểu, xấu hổ nhờ mẹ nó dẫn đi toilet, Mục Táp mới giật mình phát hiện, cô đã ngắm cá hơn bốn mươi phút.
Cô trở lại phòng bao, nhìn thấy cánh cửa phòng đóng chặt, người bên ngoài không cách nào nghe thấy động tĩnh bên trong. Mục Táp gõ gõ hai cái, liền đẩy cửa đi vào, thấy bố cô và Tống Vực vẫn ngồi nguyên vị trí cũ. Dường như họ đã kết thúc cuộc trò chuyện, nên một người ngồi thảnh thơi uống trà, một người hứng thú chơi đùa chiếc bật lửa.
“Hai người nói chuyện gì sau lưng con thế? ” Mục Táp vừa ngồi xuống liền hỏi thẳng.
“Chỉ nói chuyện phiếm giữa hai người đàn ông.” Ông Mục Chính Khang trả lời qua loa.
Tống Vực đặt bật lửa xuống bàn, nghiêng đầu hỏi Mục Táp hồ cá đẹp không. Mục Táp gật đầu, đáp đẹp lắm. Anh cười dịu dàng, lập tức gợi ý sắm một hồ cá trong nhà.
Ông Mục yên tĩnh uống trà.
Chờ thanh toán xong, ba người đứng dậy đi về. Lúc này, Mục Táp mới nhìn thấy trên thái dương bên trái của Tống Vực u lên khối bầm tím.
“Chỗ này sao lại bị thương?” Mục Táp sờ nhẹ khối bầm: “Vừa nãy không có mà.”.
‘Hỗi này anh đi toilet, không cẩn thận đụng trúng thôi.” Ngữ khí Tống Vực thản nhiên. Nói đoạn, tay anh ôm eo cô: “Đi nào, chúng ta đưa bố về trước.”
Hai người về nhà, Mục Táp giả vờ thuận miệng hỏi:“Lúc nãy, anh và bố nói gì thế?”
“Bố khuyên vợ chồng chúng ta hãy sống hòa thuận, vui vẻ, hạnh phúc bên nhau.”
“Thế thôi à?” Trực giác Mục Táp mách bảo, anh có điều giấu giếm.
“Chỉ thế thôi.” Tống Vực ngồi xuống sô pha, hai chân vắt chéo, khẽ gật đầu.
Mục Táp hồ nghi nhìn anh.
Tống Vực giơ tay lấy cái bánh trong hộp, nhẹ nhàng bẻ làm đôi, chính giữa lộ ra nhân bánh, anh dịu dàng đút cô ăn: “Anh đang mường tượng dáng vẻ khi bé của em.”
“Sao lại mường tượng dáng vẻ khi bé của em?” Mục Táp hỏi lại.
Tay Tống Vực xoa nhẹ mi tâm cô, miêu tả theo đường sống mũi đi xuống, lưu luyến nơi chóp mũi, bờ môi, chiếc cằm, cuối cùng anh nựng nựng cằm cô:“Khi bé, Táp Táp của anh nhất định rất đáng yêu.”
Đầu Mục Táp đầy dấu chấm hỏi, nhưng chưa kịp hỏi rõ, anh đã dang tay ôm cô vào lòng. Đôi tay nhịp nhàng vỗ vỗ sau lưng cô. Mục Táp rúc mình trong lồng ngực rắn chắc rộng lớn của anh, tay cô vòng quanh eo anh, không nói một lời, chỉ nhắm mắt hưởng thụ giây phút bình yên, ấm áp.
Cô là phụ nữ, nên nhạy cảm phát hiện vòng ôm hôm nay hơi khác so với ngày thường. Vòng ôm này ẩn chứa luồng sức mạnh không tên, im ắng truyền xuống đáy lòng cô, khiến thâm tâm cô bỗng lâng lâng một loại năng lượng lạ, làm dòng máu toàn thân cô dường như nóng lên, cảm giác kì diệu bất tận.
Anh ôm cô thật lâu, vòng tay khôn