Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
mua mảnh đất này, tự nhiên vận rủi ùn ùn kéo đến, thị phi không ngừng, mất hẳn yên tĩnh. Hiện tại thì bị người ta nắm đuôi toàn bộ.” Bà Mạc nhìn Mạc Tử Tuyền bằng ánh mắt lạnh lùng, hỏi thẳng,“Con giúp được không?”
“Con sẽ cố gắng dốc sức hỗ trợ.” Mạc Tử Tuyền đáp.
Bà Mạc kéo lại chiếc áo choàng, khóe miệng hơi nhếch, kéo ra nụ cười cổ quái, như thể vết nứt của tấm thạch cao trắng hếu, không tí tẹo cảm xúc, một vẻ cứng đơ:“Sau khi Tống Hạo mất, con nhất quyết phản đối mẹ sắp xếp cuộc hôn nhân thứ hai cho con, một mực đòi ở lại Tống gia. Lúc ấy con đã nói với mẹ thế nào, con còn nhớ không đấy? Con tự tin tuyên bố, mình sẽ thu phục được Tống Vực. Hiện tại thì sao? Thời gian càng lúc càng giết chết tuổi xuân, sắc đẹp của con, Tống Vực cũng kết hôn từ đời nào, ván đã đóng thuyền, gạo đã nấu thành cơm. Thực tế chứng minh con thất bại ê chề. Theo mẹ thấy, con ở lại Tống gia chỉ tổ lãng phí thời gian. Thừa dịp cậu hai của Thương gia chưa mất hết hứng thú, con mau qua đấy nhờ người ta giúp đỡ đi.”
Trái tim Mạc Tử Tuyền đập dồn dập căng thẳng, đôi tay gập trước bụng bất giác co lại. Chị ta làm sao không hiểu ý tứ của bà Mạc, bà ta muốn chị ta đeo bám cậu hai của Thương gia nhằm mục đích giúp Mạc gia vượt qua sóng gió.
“Sao thế? Chẳng nói chẳng rằng là có ý gì?” Bà Mạc lạnh lùng nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ đối diện.
“Mẹ, con nghĩ mình không cần đi nhờ vả cậu hai của Thương gia. Mong mẹ thu hồi chủ ý, con đã có biện pháp hay hơn.”
“Biện pháp hay hơn?”Bà Mạc thình lình cất giọng the thé,“Đến giờ phút này, cô còn định ba hoa, khoác lác, dùng dằng kéo dài thời gian? Tôi nói cô biết. Nếu Mạc Thư Quốc vào tù, thì có mà mọt gông cả đời. Mạc gia cũng theo đó mà sụp đổ, đừng hòng ngóc đầu lên nỗi, chuyện tới mức này, cô còn bày đặt kén cá chọn canh nữa hả? Tôi chân thành khuyên cô, đừng đánh giá bản thân mình cao quá. Và cô cũng nên nhớ, những gì cô có được ngày hôm nay, đều nhờ Mạc gia ban cho cô. Nếu không có Mạc gia, cô chỉ là kẻ hai bàn tay trắng. Làm người nhớ đừng ăn cháo đá bát.”
Mạc Tử Tuyền lặng thinh không nói, ngước mắt nhìn thẳng bà Mạc, hai tròng mắt chị ta chậm rãi ngưng kết, rồi đột ngột phóng xuất chùm sáng ngoan cố.
Chứng kiến dáng vẻ chị ta như thế, bà Mạc cất tiếng cười mỉa:“Không lẽ cô luôn mộng tưởng, bản thân vẫn còn cơ hội sánh đôi cùng Tống Vực? Đừng giữ suy nghĩ ngu ngốc ấy nữa, nếu trong mắt nó còn có cô, thì cô đã thành công thu phục được nó lâu rồi. Cô nghĩ bây giờ, nó sẽ đau lòng vì cô ư?”
Mạc Tử Tuyền buông thõng đôi tay gập trước bụng, tao nhã vén lại mái tóc, kín đáo phô bày vẻ phong tình vạn chủng, giọng điệu tự cao: “Vì cớ gì anh ấy không thể đau lòng? Nếu con và anh ấy quay về bên nhau, cũng có nghĩa một nửa sản nghiệp của Tống gia sẽ nằm trong tay con. Con tin chắc, mẹ hiểu rõ điều này.”
Bà Mạc bất chợt trầm ngâm. Đoạn, bà ta tỉ mỉ đánh giá một lượt Mạc Tử Tuyền từ trên xuống dưới, khuôn mặt trái xoan, môi hồng hình trái tim, cặp mắt trong veo quyến rũ, làn da trắng nõn nà. Quả thật, chỉ cần dựa vào vẻ ngoài yêu nghiệt này, Mạc Tử Tuyền dư sức đem về cho Mạc gia biết bao lợi ích giá trị. Có thể nói, bây giờ Mạc Tử Tuyền là con át chủ bài của Mạc gia, và cơ nghiệp của Mạc gia còn hay mất phụ thuộc phần lớn thái độ của Tống Vực.
Vả chăng… vẫn còn hi vọng sống.
Phải thừa nhận, Mạc Tử Tuyền là người đẹp nhất trong vô số mỹ nữ bà ta từng gặp. Nó sỡ hữu một nét đẹp rất sinh động, có thể từ ngây thơ trong sáng thoắt chuyển thành mị hoặc, sắc sảo. Ông trời đã ưu ái trao cho nó sắc đẹp vạn người mê, chính là độc dược trí mạng của cánh mày râu. Nếu không năm xưa, hai anh em Tống Vực sẽ không vì nó mà hục hặc suốt thời gian dài, thêm mấy thằng công tử nhà giàu đều ngấp nghé, vấn vương tơ tưởng.
Từ khi Mạc Tử Tuyền bảy tuổi, Mạc gia đã rục rịch đầu tư, bồi dưỡng nó. Đối với ‘thành phẩm’ do chính tay mình tạo nên, bà ta ít nhiều cảm thấy tự hào, tin tưởng, biết đâu nó vẫn có bản lĩnh chuyển bại thành thắng.
Hay là cho nó thêm một cơ hội?
“Ả vợ Tống Vực là người thế nào?” Bà Mạc thờ ơ hỏi.
Mạc Tử Tuyền nhếch miệng::“Là ả đàn bà tầm thường, bất kì lúc nào cũng có thể bị thay thế.”
“Thế hiện giờ, con chiếm vị trí gì trong lòng Tống Vực?”.
Mạc Tử Tuyền ngồi xuống cạnh bà ta, cầm tách trà nóng nhấp một ngụm:“Con luôn chiếm vị trí đặc biệt.”
Về phòng ngủ, Mạc Tử Tuyền rề rà thay quần áo, lau sơ mặt mũi, buộc lại mái tóc bù xù. Sau, chị ta đứng trước gương săm se, đánh giá dung nhan bản thân. Đôi mắt chị ta dần mê mang ngây dại, qua hồi lâu sau mới khôi phục trạng thái bình thường.
Chị ta chậm chạp ngồi xuống mép giường, hồi tưởng và nghiền ngẫm những lời bà Mạc vừa nói, còn có vẻ mặt cứng đơ không tí tẹo cảm xúc của bà ta. Dễ nhận thấy, nếu chị ta không nhanh trí, kịp thời mang Tống Vực ra làm bia chắn, thể nào bà ta cũng nhất quyết bắt chị ta lân la đến lấy lòng cậu hai của Thương gia, nhằm tìm kiếm sự viện trợ cho Mạc gia, và chị ta lần nữa buộc lòng đóng vai trò của một quân cờ rẻ mạt