Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
, dùng sắc đẹp cùng thể xác bản thân đổi lấy nhu cầu thực tế cho Mạc gia.
Không hề khác biệt so với trước kia.
Bảy tuổi, Mạc Tử Tuyền bước chân vào Mạc gia. Từ nhỏ, cô bé Mạc Tử Tuyền đã thông minh hơn người, thêm phần cực chẳng đã phải trưởng thành sớm hơn lứa tuổi, nên cô bé luôn có được sự trầm tĩnh cần thiết để suy xét mọi việc. Ngay từ lần đầu gặp mặt, cô bé đã phán đoán Mạc gia đối với mình chỉ có hư tình giả ý. Nhất là người phụ nữ được gọi là Mạc phu nhân, bề ngoài bà ta nhìn cao sang quý phái, hiền lành lương thiện, nhưng thực chất là người tham lam thực dụng.
Đêm đầu tiên tới Mạc gia, Mạc phu nhân tặng cô bé một hộp quà, bên trong là bộ váy lông vũ trắng muốt, phần trên váy được điểm xuyết bằng hàng trăm viên kim cương tỏa ánh sáng màu thiên lam lấp lánh, thoạt nhìn hệt như những ngôi sao tinh tế tô điểm bầu trời rực rỡ.
Vì sao anh không nghe máy? Là do vô tình hay cố ý?
Lần nọ nối tiếp lần kia, lần thứ tám lướt nút gọi, thần kinh Mạc Tử Tuyển đã bị giày vò cực điểm, hô hấp dồn dập, tựa hồ sắp buông xuôi trước cuộc tra tấn dã man tàn bạo. Bấy giờ, Tống Vực mới nghe máy, nói giọng lãnh đạm: “Tôi là Tống Vực, có chuyện gì không?”
Mạc Tử Tuyền hít sâu một hơi, cất tiếng khe khẽ:“Mạc Thư Quốc xảy ra chuyện rồi. Hôm nay, ông ta nhận được một phần tài liệu, chứa đựng toàn bộ chứng cứ tố cáo việc làm ăn phi pháp của ông ta. Kẻ giấu mặt chỉ gửi tài liệu, lại không nói rõ ý đồ, bà Mạc vội vã thúc giục em về. Hiện giờ em đang ở Mạc gia, bà ta cứ hăm he, ép buộc em đến tìm cậu hai của Thương gia nhờ giúp đỡ. Tống Vực, em không muốn rẻ rúng bản thân mình nữa, nhưng em không có năng lực chống lại mệnh lệnh bà ta. Tống Vực, làm ơn giúp em với.”
Không gian và thời gian hồ như ngưng đọng, tựa như thời khắc giao hòa giữa bình minh và đêm tối, khắp nơi nơi dày đặc lớp sương mù mờ ảo, khiến Mạc Tử Tuyền như đang lạc lối trong mê cung kì bí. Chị ta nhất thời nín thở, trong đầu xẹt qua vô số câu trả lời của Tống Vực, bàn tay đang nắm ga giường túa đầy mồ hôi lạnh, sâu dưới nội tâm tự dưng trỗi dậy tín hiệu cảnh báo. Nếu Tống Vực từ chối, mặc kệ chị ta…Không, không có khả năng đấy.
Tống Vực không phải loại người nhẫn tâm thấy chết mà không cứu.
“Cô cần giúp gì?” Tống Vực hỏi lại.
“Bảo vệ em, em không muốn đời mình bị hủy hoại trong tay Mạc gia và Thương gia, xin anh giúp em.” Âm cuối của Mạc Tử Tuyền đã run lẩy bẩy.
“Tôi có thể giúp cô, tuy nhiên tôi có điều kiện.” Tống Vực bình thản,“Cô lập tức rời khỏi Tống gia đi.”
“Phựt, phựt….”, Mạc Tử Tuyền rõ ràng nghe thấy âm thanh của những sợi dây thần kinh đang căng cứng đột nhiên đứt đoạn, chị ta thảng thốt hỏi:“Vì sao? Em cần lí do thuyết phục.”
“Phần tài liệu nặc danh đó là do tôi an bày, sắp đặt. Lí do này đã đủ thuyết phục chưa?”
Nháy mắt, Mạc Tử Tuyền cảm giác trái tim mình ngừng đập. Khuôn mặt mất hẳn huyết sắc, thuần màu trắng bệch. Giọng nói Tống Vực khi gần khi xa, mơ mơ hồ hồ, khiến chị ta nhất thời không phân biệt được đây là mơ hay thực. Linh hồn dường như xuất khỏi thể xác, lãng du vô định không biết đâu là nhà. Chị ta cứ thế….chết lặng ngồi tại chỗ. Đầu máy bên kia, Tống Vực cũng biết ý giữ im lặng, nhân từ cho chị ta thời gian tiêu hóa sự thực tàn nhẫn. Hết thảy đều do một tay anh dựng nên, mục đích để đuổi cổ chị ta ra khỏi Tống gia, còn chị ta chẳng khác nào con ngốc, ngờ nghệch đi nhờ vả sự giúp đỡ của kẻ đầu sỏ.
Giây phút này, toàn bộ tôn nghiêm của Mạc Tử Tuyền đã vỡ vụn, nằm la liệt trên sàn nhà dơ bẩn, chị ta triệt để gục ngã.
Chị ta cúi đầu, nhìn chòng chọc khớp xương trắng tái nổi gồ trên mu bàn tay, đôi tròng mắt đau đớn như bị kim đâm xuyên, đắng lòng cười lạnh:“Anh không ngại tốn công tốn sức, bày thiên la địa võng để đuổi em đi. Là vì cô ta ư?”
“Cô ấy là vợ tôi.” Tống Vực bình tĩnh, ngữ điệu không nặng không nhẹ, lãng đãng như dòng chảy không khí,“Tôi cần bảo toàn cuộc sống bình yên của cô ấy, và trừ khử tác nhân gây hại tiềm tàng quanh cô ấy.”
“Em thì sao? Em được tính là gì, chỉ là khách qua đường vội vã trong cuộc đời anh, đúng không?” Mạc Tử Tuyền bi ai cười ra nước mắt,“Té ra, anh chẳng còn chút tình cảm nào với em cả, ngay cả hận thù cũng không.”
“Lập tức rời Tống gia, biết mất khỏi mắt tôi.” Tống Vực bổ sung,“Lần trước ở Tống gia, tôi không phải chỉ đe dọa suông. Bất luận cô dùng thân phận gì để ở lại Tống gia, tôi cũng không cho phép. Mạc Tử Tuyền, giữa chúng ta đã sớm kết thúc. Cô đừng tự mình đa tình, vẽ vời cho tôi cái mác người đàn ông si tình phi thực tế. Kể từ ngày cô lựa chọn quay gót chạy tháo thân, thì cô đã không còn cơ hội.”
“Em không còn cơ hội?” Mạc Tử Tuyền nhẹ giọng hỏi lại,“Em hỏi anh, đã ai thực sự cho em cơ hội lựa chọn? Năm bảy tuổi, em vào Mạc gia, trở thành quân cờ của họ. Họ yêu cầu em đi hướng Đông, em làm sao dám rẽ hướng Tây? Đời này, em không hề biết hai chữ ‘vận may’ là gì, ngay cả Tống Hạo – người đàn ông thật lòng yêu thương em, cũng là kẻ đoản mệnh. Tống Vực, anh không có tư cách đem mọi tội lỗi đổ lên đầu em. Sở dĩ năm xưa anh cưng chiều em, là vì