Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341676

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.

vậy cả, lần đầu kết hôn, khó tránh khỏi bất an”.
Tống Vực gật đầu thấu hiểu, đoạn tốt bụng nhắc nhở cô vợ sắp cưới của mình:“Anh tin tưởng cũng là lần cuối cùng. Xác suất em kết hôn lần hai…. là con số không tròn trĩnh.”
“Sorry, sorry…em run quá nên nhỡ lời.”
“ Sau này em chú ý nhé! Nhỡ lời kiểu này…dễ gây tổn thương lòng anh lắm.”
“Dạ.” Hai người cách nhau quá gần, cô phát hiện ngay viền tai phải của anh có nốt ruồi nho nhỏ, màu cà phê nâu nâu. Cô nhịn không được, thò tay, chọc chọc tai anh, ngữ khí tò mò“Chỗ này của anh có cái nốt ruồi nè.”
“Thế à?” Tống Vực đáp,“Anh không biết đấy.”
“Chỗ này nè, gần tóc mai, nho nhỏ giống hạt mè vừng……” Mục Táp thích thú miêu tả cho anh nghe.
“ Nốt ruồi gợi cảm không em?”
“…….” Cô nàng Mục Táp chỉ còn biết câm nín.
……
Mục Táp vào nhà. Trong phòng khách, bà Kiều Tuệ Tuệ ngồi trên sô pha, tai đeo máy trợ thính nghe hí kịch. Thấy Mục Táp, bà liền tháo máy trợ thính, cười hỏi:“Về rồi à? Ăn cơm tối chưa con?”
“Dạ rồi .” Tâm tình Mục Táp vui vẻ. Hiếm khi chủ động kể với bà về những món ăn ngon trong bữa tối .
Kiều Tuệ Tuệ tựa hồ không tập trung lắng nghe. Chờ cô nói xong, bà chỉ khẽ gật đầu, rồi chuyển đề tài:“Táp Táp nè, dì hỏi con tí. Lúc trước con làm trợ lí cho Cảnh Chí Sâm ở Duy Cách, ắt hẳn cũng biết ít nhiều về công việc và đời sống của nó. Dì biết với thân phận và điều kiện của nó, cộng thêm tính chất đặc thù của công việc, xã giao nhiều là điều đương nhiên, nhưng không biết nó có hay tiếp xúc với người khác phái không nhỉ?”
Mục Táp ngơ ngác trong thoáng chốc. Vài giây sau, cô lập tức hiểu được ý tứ hàm súc mà Kiều Tuệ Tuệ muốn biểu đạt. Kỳ thực bà muốn hỏi, Cảnh Chí Sâm có lăng nhăng hay không.
Cô dợm trả lời, trên cầu thang chợt vang lên tiếng ho khan của ông Mục Chính Khang. Ông khoác áo gió lông cừu màu nâu nhạt. Tay cầm ấm trà, đi xuống hỏi Kiều Tuệ Tuệ:“Tuệ Tuệ, gói sơn trà trị ho của tôi, bà để đâu mất rồi? Nãy giờ tôi tìm khắp nơi, trong thư phòng, trên bàn, ngăn kéo, giá sách nữa…..chỗ nào cũng không có”
Kiều Tuệ Tuệ nghe vậy liền đứng dậy:“Ôi trời, gói cũ hết rồi, tôi quên lấy gói mới cho ông.” Dứt lời, bà vội vàng đi lấy gói sơn trà mới .
Mục Chính Khang mệt mỏi ho khan hai tiếng, lắc đầu nhấp ngụm trà nóng, nhướng mắt nhìn Mục Táp:“Mới cắt tóc à ? Xinh lắm, nhìn cứ như cô học trò nhỏ.”
Mục Táp nở nụ cười:“Bố đừng ghẹo con ạ. Làm gì tới mức đấy.”
“Dạo này, thần sắc của con gái bố ngày càng tươi tỉnh.” Giọng nói Mục Chính Khang rậm rật niềm vui sướng,“Xem ra, tình cảm của con và Tống Vực đang trên đà phát triển thuận lợi .”
“Anh ấy tốt lắm .”
“Thế thì bố yên tâm.” Mục Chính Khang thoáng trầm ngâm, nói,“Táp Táp, hai con phải sống thật hạnh phúc đấy, có thế, bố mới bớt đi nỗi băn khoăn, lo lắng. Chờ thêm một hai năm nữa, Kiều Kiều và Tiểu Cảnh kết hôn, vậy thì đời bố xem như viên mãn.”
“Vâng ạ. Mà bố cũng nên chú ý sức khỏe của mình nhé. Bố đừng thức khuya xem báo cáo nữa” Mục Táp thấy đôi mắt ông vằn đầy tia máu đỏ, lo lắng lên tiếng khuyên nhủ.
Mục Chính Khang gật đầu. Có lẽ, Mục Táp sắp thành vợ người ta. Sau này, ông không thể thường xuyên gặp mặt con gái, cho nên mấy ngày nay, ánh mắt ông tựa hồ dán chặt trên người Mục Táp. Đôi mắt ông đong đầy những cảm xúc phức tạp, nhưng ngoài miệng lại không biết nên nói gì. Cuối cùng , ông phất tay, dịu dàng cất tiếng: “Con đi ngủ sớm đi, chú ý giữ gìn sức khỏe đấy.”
Mục Táp về phòng, rửa mặt thật sạch. Vừa ngả mình xuống giường, di động liền đổ chuông báo tin nhắn.
Là tin nhắn của Cảnh Chí Sâm:“Táp Táp, em sắp kết hôn. Thú thật, anh không cách nào bình thản nói hai chữ ‘chúc mừng’ em. Xin em cho anh cơ hội để giãi bày mọi thứ. Em biết không? Bốn năm em ở cạnh anh, những việc em làm vì anh, anh thật sự biết ơn tận đáy lòng. Hơn nữa, anh đối với em, không hẳn là không có cảm giác, ít nhất anh từng thích em. Lần anh say rượu… những lời nói và hành động của anh, đều thật lòng thật dạ, không có nửa điểm đùa cợt hay khi dễ em. Và bất kể sau này, mối quan hệ của chúng ta có đi về đâu, thì anh vĩnh viễn không quên những tháng ngày có em làm bạn đồng hành. Cuối cùng, sự hi sinh thầm lặng của em, anh mãi hằn sâu trong tâm tưởng”
Mục Táp đọc nội dung tin nhắn hai lần, mi tâm nhíu chặt, nghiền ngẫm một lúc và nhắn trả:“Anh đừng nhắn tin cho tôi nữa. Đừng ép tôi đưa tin nhắn cho Mục Kiều đọc. Lúc ấy, để xem anh thu dọn tàn cục thế nào.”
Lát sau, Cảnh Chí Sâm nhắn lại:“Anh đoan chắc sẽ không. Táp Táp, bốn năm kề cận đủ để anh tường tận con người em. Em là cô gái có trái tim lương thiện, sao nỡ nhẫn tâm gây sóng gió, bão táp cho gia đình mình.” Đi kèm tin nhắn là kí hiệu mặt cười đáng ghét.
“Anh thử nhắn thêm một tin nữa coi, rồi sẽ biết tôi có nỡ hay không.”
Gửi xong tin nhắn, cô vứt điện thoại qua một bên giường.
Thú thật, trong lòng cô dấy lên sự xúc động mãnh liệt, thôi thúc cô chạy đến căn phòng cách vách, thuật lại đầu đuôi sự việc giữa cô và Cảnh Chí Sâm cho Mục Kiều nghe. Nhưng cô hiểu rõ tính tình Mục Kiều, nếu con bé biết được mọi chuy