XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.

n nói hàm hồ!”
Mạc Tử Tuyền khịt khịt hai cánh mũi, nghiêng mặt lảng tránh, nước mắt chực trào nơi khóe mi. Mọi người nhìn thấy bộ dáng điềm đạm đáng yêu của chị ta, lòng trào dâng niềm thương xót. Khách quan mà xét, trước giờ Trịnh công tử có tiếng là hành vi phóng đãng, bậy bạ thành quen. Hôm nay, ắt hẳn là bệnh cũ tái phát, thấy gái đẹp thì hai mắt sáng rỡ, tay chân xớn xác chả buồn suy nghĩ. Hừ, tinh trùng lên não khiến đầu óc mụ mẫm, ghẹo ai không ghẹo, lại to gan ghẹo ngay con dâu trưởng của Tống gia? Dân thành H chẳng lạ lẫm gì người phụ nữ này. Là ‘gái ngoan’ chính hiệu, đẹp người đẹp nết, đoan trang hiền hậu, khiến người yêu người quý. Bấy nhiêu thôi đã đủ đoán, lỗi sai xuất phát từ cậu công tử nhà giàu phóng túng, mượn rượu làm càn, sàm sỡ người ta. Hiện tại, người ta vì cục diện êm đẹp mà nhún nhường nhận lỗi, bắc thang cho cậu ta leo xuống. Nếu cậu ta còn không biết phân biệt phải trái trắng đen, ngoan cố gây sự thì quả thật mất hết gia giáo, tự bôi tro trét trấu lên mặt. Ôi giời, mới hai mươi tuổi đầu, đã hư hỏng đến độ này, chẳng biết sau này còn ‘khủng bố’ tới đâu?
Một vị lão tướng quân nhìn không vừa mắt tình huống này, bèn mặt lạnh khiển trách, phê bình Trịnh công tử, bắt cậu ta ngậm miệng, nếu không…cút thẳng về Trịnh gia.
Tống Vực buông tay cậu ta, nở nụ cười thân thiện, ngầm bảo, hôm nay ngày vui, mọi sự nên hóa lành, việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không.
MC trên đài lanh lợi ứng biến, lập tức giới thiệu: “Sau đây là tiết mục tiếp theo của bữa tiệc, đặc biệt sẽ vô cùng hoành tráng, xin mọi người cho tràng pháo tay ủng hộ.”
Mọi người tuần tự tản ra, Trịnh công tử mất hết mặt mũi, phẫn uất rời đi, không thèm nán lại.
Mạc Tử Tuyền giương đôi mắt ngọc, lặng thinh nhìn Tống Vực. Chờ Tống Vực đi lướt qua người, chị ta nhỏ giọng:“Cảm ơn em đi, em giúp anh giữ lại mặt mũi đấy nhé….. Tống Vực, em đã thắng. Vì em tự cá với mình, anh vẫn còn bận tâm đến em, nào nhẫn tâm trơ mắt nhìn em bị người khác ức hiếp.” Ánh mắt chị ta lấp đầy tia vui sướng theo từng lời bộc bạch.
Tống Vực cười cười, tay chắp sau lưng, nhìn chị ta một hồi, rồi đột nhiên nghiêng người, ghé sát tai chị ta, giọng điệu lạnh tanh:“Cô về tra ý nghĩa của bốn chữ ‘tự mình đa tình’ nhá?” Nói xong, anh dứt khoát bước đi.
Mạc Tử Tuyền vén lại mái tóc, tâm tư réo rắt điệu cười nắc nẻ:“Tự mình đa tình ư? Tống Vực, em đa tình hay là anh trốn tránh, về sau sẽ rõ.”
Đáng tiếc, Mạc Tử Tuyền không hả hê được bao lâu. Bởi vì Mục Táp đã trở lại, chễm chệ đứng cạnh Tống Vực. Anh dịu dàng giúp Mục Táp vén lại những sợi tóc bay lòa xòa, còn Mục Táp tự nhiên thay anh lau mồ hôi bên thái dương. Hình ảnh ấy chọc thẳng vào mắt Mạc Tử Tuyền, khiến nó đau đáu và nhức nhối. Chị ta xoay mặt đi, nụ cười tan biến, mây mù giăng kín đáy lòng.
*
Đêm nay, đôi uyên ương đặt phòng tân hôn ngay tầng trên khách sạn. Toàn thân Mục Táp rệu rã, Cô gắng gượng tẩy trang khuôn mặt, tắm táp qua loa rồi nằm nhoài ra giường, vừa nằm xuống liền ngủ mê man. Lúc Tống Vực khoác áo choàng đi ra, khẽ khàng ngắm nhìn mỹ nhân ngủ. Cô ngủ rất say, anh không nỡ đánh thức, đành lắc đầu giúp cô dém gọn chăn, và….tắt đèn.
Trong bóng đêm, bậu hoa cạnh cửa sổ tỏa hương thơm thanh dịu, xộc vào hai cánh mũi, an ủi giấc nồng say.
Mục Táp nằm mộng, mơ thấy cô bé Mục Táp lúc bốn tuổi, ngoan ngoãn ngồi trước cửa, chờ mẹ đi làm về. Lát sau, thân hình mẹ cô thấp thoáng phía xa xa, cô mừng rỡ, hăm hở chạy ào vào lòng mẹ. Mẹ cười hiền từ, ôm chặt cô, hôn khắp mặt cô, nói:“Hôm nay, Táp Táp của mẹ là cô dâu xinh đẹp nhất .”
……
Tỉnh dậy, trời đã sáng bảnh.
Mục Táp mở to mắt, phát hiện bản thân nằm ngay ngắn trên giường. Cô khẽ nghiêng đầu, đập vào mắt là gương mặt Tống Vực. Gương mặt anh lúc ngủ rất bình an và yên lành. Cô bất giác vươn tay, lướt nhẹ trên hàng mi cong vút.
Nào ngờ giây tiếp theo, Tống Vực đột ngột mở to mắt. May thay cô kịp rút tay về. Nếu không, đã chọc thẳng vào con ngươi đen tuyền.
Ánh mắt anh đen sẫm mà sáng ngời. Lúc anh chuyên chú nhìn cô, như thể xoáy sâu vào tâm hồn cô, và thấu triệt tất cả.
“Ngủ ngon không? Tống phu nhân?” Anh kéo tay cô kề sát môi mình, hôn một cái thật kêu.
“Em nằm mơ thấy mẹ .” Mục Táp cười nói,“Mẹ khen em là cô dâu xinh đẹp nhất, dặn dò em sau này phải thật lòng yêu thương chồng.”
Vừa dứt lời, Mục Táp cảm thấy phi thường kì diệu. Cô có thể điềm nhiên thốt từ ‘yêu’. Từ trước đây chưa từng xuất hiện trong những mẫu đối thoại của họ……
“Cô dâu xinh đẹp nhất?” Tống Vực cười tủm tỉm,“Vậy thì…,” Nói đoạn, anh nhổm người, đè hờ lên cô, dùng ánh mắt miêu tả ngũ quan nhu mì, giọng nói trầm khàn, ẩn vẻ lười nhác,“…để anh ngắm kĩ cô dâu xinh đẹp nhất nào.”
Đôi môi anh mâm mê mí mắt cô, trượt xuống chóp mũi, cằm, cổ, rồi dừng trước ngực. Đúng lúc này lại xuất hiện chướng ngại vật, thách thức ông xã của Mục Táp. Tay anh trúc trắc tháo gỡ chiếc áo con, nhưng mãi vẫn không xong, bèn than phiền:“Nút thắt gì mà phức tạp, rối rắm thế.”
“Tại anh không biết cách tháo đấy chứ.” Cô cười trêu chọc,“Ngày thường