Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.

ời đến xán lạn, vẻ mật thản nhiên. Giống như tôi đang làm việc gì gây ngạc nhiên vậy.
"Vì sao anh phải như thế?"
"Như thế gì? Giả vờ như không hề xảy ra chuyện gì sao?" Anh hỏi lại tôi, vẻ mặt cũng chuyển thành nghiêm túc.
Lẳng lặng nhìn anh, tôi không nói gì.
"Chẳng lẽ phải ôm em rơi nước mắt gào khóc, nói mình có bao nhiêu nhớ em. Oán trách em vì sao bỏ đi lâu như vậy, hơn nữa còn không có chút tin tức gì thì mới được coi là bình thưởng sao?" Anh thản nhiên lên tiếng, giọng nói không hể nhấp nhô.
"Anh
"Thế nào? Em muốn anh phải phản ứng ra sao?" Anh hỏi lại, con ngươi đen sâu thâm sít sao nhìn tôi chằm chằm, khiến người ta không khỏi bắt đầu khẩn trương.
"Bỏ đi" Chuyển tầm mắt, tôi ngồi
Thẳng người.
Không biết mình đang tức giận chuyện gì, chỉ là cảm thấy không thoải mái. Rõ ràng là một đôi vợ chồng đã ly hôn hai năm không gặp, bây giờ lại ở chung một phòng, chia sẻ bữa sáng tình yêu.
Im lặng bắt đầu lan tràn, anh không nói gì, tôi cũng im lặng xem tivi.
Một lúc lâu sau, anh thu tầm mắt vẫn nhìn thẳng phía trước lại, đôi mắt màu đen, khóa chặt tôi:
"Về nhà đi"
Ba chữ, từ trong miệng anh nhẹ nhàng nhả ra. Vẻ mặt chân thành tha thiết cùng thâm tình trong mắt làm cho tim tôi phút chốc tan chảy.
"Em"
"Không cần cự tuyệt. Chúng ta vốn nên ở cùng một chỗ, không phải sao?" Anh dịu dàng nói xong, bàn tay to dày, vuốt ve hai má của tôi.
‘Nhưng mà...."
"Không có nhiều nhưng mà như vậy. Đừng nói với anh rằng em không yêu anh, cũng đừng nói những câu như em không muốn ở cùng với anh. Anh hiểu rõ em, anh hiểu rõ em hơn bất kỳ ai."
Anh ngắt lời tôi, cự tuyệt nghe lý do của tôi, như là nhìn thấu lòng tôi vậy. Tôi không thể nói dối gì với anh.
"Anh xác định đó là ý muốn của anh chứ"
Tôi gian nan xác định. Tôi nhất định phải xác định rõ rằng anh đã biết mọi hậu quả sẽ gặp phải nếu lựa chọn tôi.
"Anh trước nay đểu rất tỉnh táo, cũng biết bản thân mình đang làm gì. Em, vẫn luôn là lựa chọn của anh. Trước kia là vậy, hiện tại là vậy, sau này cũng mãi mải sẽ không thay đổi "
Ánh mắt kiên định, chân thật đáng tin nói lên tiếng lòng của anh, tôi ngơ ngác nhìn anh.
"Anh không muốn có con nữa sao"
Có một số việc, cho dù không muốn đề cập, cũng vẫn chặn ở giữa đường, không thể không chạm vào.
"CÓ em, anh đã thỏa mãn rồi." Anh cười, cầm hai tay tôi, áp lên mặt của anh, nhẹ nhàng cọ xát.
Tôi không thể nói gì, vành mắt phiếm hồng nhìn anh.
"Lại chuẩn bị khóc rồi. Em thật sự là càng ngày càng yếu đuối đấy." Anh sủng nịnh nhìn tôi, véo véo hai má tôi.
"Thực sự xin lỗi....em không thể." Nhẹ đổi."
Ngoại trừ, càng yêu anh hơn.
"Tâm Âm"
"Em cần thời gian."
Tôi cần dũng khỉ, tôi cần có năng lực để mình gánh vác được thống khổ.
Thời gian hai năm, vết thương vừa mới liền lại, bây giờ tôi vẫn chưa tiếp nhận được nhiều lắm.
"Anh nên làm thế nào đây? Làm thế nào mới có thể khiến em cảm thấy thoải mái bây giờ"
Anh thở dài, chậm rãi lên tiếng.
Hôn nhẹ lên má tôi, ôm chặt lấy tôi.
"Em bảo anh làm sao có thế chịu được. Biết rõ em đã trở về, biết rõ em còn yêu anh, lại không thế lúc nào cũng hôn em, ôm em, thậm chí yêu em.n
"Em xin lỗi" Đau lòng nhìn anh, tôi giữ
mặt anh, hôn nhẹ lên môi anh.
Chờ thêm một chút, không thể được sao anh?
Chầm chậm thôi, em không muốn mọi thứ tới quá nhanh."
Thở dài thật sâu, anh bất đắc dĩ nhìn tôi, sủng nịch xoa xoa tóc tôi.
"Để anh ôm em nào." Cố tình xụ mặt, anh trầm thấp nói.
Một tay ôm lấy tôi lên đùi mình, hai bàn tay to còn không an phận trượt xuống bên hông.
Tôi chua chát nở nụ cười.
Biết được anh chiều mình như thế, yêu mình như thế.
Thật sự cảm thấy mỹ mãn rồi.
"Nếu em kiên quyết ở lại đây cũng được."
"Dạ"
"Nhưng anh sẽ thường xuyên đến thăm em, thỉnh thoảng không muốn về, em cũng không được đuổi anh đấy." Anh xấu xa nói xong, cằm còn đặt trên đỉnh đầu của tôi.
Tôi khẽ cười thành tiếng, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Môi đỏ mọng ở giây thứ hai đã lại bị anh phủ kín, chi có thế bắt buộc nhận lấy nụ hôn cực nóng của anh.
"Anh vào bằng cách nào vậy?" Một lúc
lâu sau, tôi thở dốc hỏi.
Lúc này mới nghỉ đến người đàn ông này từ tối qua liền bắt đầu xuất quỷ nhập thần như vậy.
"Lấy ngày sinh của mình làm mật mã cửa phòng, còn hỏi người khác vào bằng cách nào. 0624 sao anh có thể quên mất ngày đặc biệt này được." Anh trêu chọc nói xong, còn không quên gõ lên đầu tôi.
"Ngày mai liền đổi cái khác." Dựa trong lòng anh, tôi gật đầu.
"Ngày sinh của anh nhé." Anh cười đế nghị. "ừm." Tôi đáp ứng, nhìn vào đôi mắt anh,
mím cười ngọt ngào.
Thật sự rất thỏa mãn.
Giống như bây giờ được vây chặt trong bờ ngực ấm áp rắn chắc của anh, cảm nhận nhịp tim của anh, nghe hơi thở chỉ thuộc về anh, thật sự giống như nằm mơ, tốt đẹp đến có chút không giống sự thật.
"Vì sao cứ phải là hôm nay chứ!" Đỉnh đầu truyền đến tiếng than thở trầm thấp, anh cử động thân thể, vật dục vọng dấn dấn to ra.
Anh thở thật dài, điếu chinh hô hấp của mình
"Để em xuống đi." Đẩy