Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.
. Vươn tay sờ khuôn mặt tuấn tú của anh thật cẩn thận tỉ mỉ.
Anh, chín chắn hơn.
Trên trán, thêm phần ưu sầu.
Trong ánh mắt cũng không còn lộ vẻ sắc bén, trí tuệ như trước nữa.
Anh, thật sự đã thay đổi.
“Em……”
Khẽ nhếch môi đỏ mọng muốn bộc lộ gì đó, nhưng trong đầu lại trống rỗng, không phát ra được chỉ thị gì.
Anh nở nụ cười, nụ cười phát ra từ đáy lòng.
Sau đó, lại thừa lúc tôi ngẩn người, cúi đầu hung hăng hôn. Giống như là trừng phạt, lưỡi nóng như lửa vô tình đoạt lấy. Mùi máu tươi, rất nhanh kéo tới, bờ môi va chạm mạnh đến chảy máu.
“Ưm……”
Tôi theo bản năng đẩy anh, mọi thứ đều tới quá nhanh.
“Chờ đã……” Trong thở dốc, tôi gian nan mở miệng.
“Anh chờ đã đủ lâu rồi……” Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai, anh không có chút xu thế dừng lại nào.
Hơn nữa nụ hôn nồng nhiệt kia chẳng những không ngừng lại, mà bàn tay to cũng bắt đầu không an phận di chuyển trên người tôi. Cởi áo ngủ mỏng manh của tôi, bàn tay to thô ráp cầm khối đẫy đà trước ngực kia, điên cuồng nắn bóp
Tình cảm mãnh liệt, không nên đến đã đến.
Mà anh, lại càng không nên xuất hiện trong gian nhà trọ nho nhỏ này.
Tất cả đều bị anh làm xáo trộn, mọi quyết tâm hầu như tại nháy mắt chạm vào anh, liền tan thành mảy khói.
Bàn tay to của anh tiếp tục diên cuồng đoạt lấy, môi lưỡi bắt dấu chuẩn bị chiến tranh.
Tôi chỉ cảm thấy tim mình đập gia tốc, dương khí băt đấu không đủ dùng nữa.
bàn tay to đang muốn đi xuống phía dưới của anh lại.
Đêm nay, thật sự là không thích hợp.
Trong con ngươi đen bị tình cảm mãnh liệt nhuộm đẫm tản ra tia sáng ngang ngược. Một lòng của anh chi nghĩ đến con mối, hiển nhiên đã không nghe thấy lời nào rồi, đã không hiểu kháng nghị cùng cự tuyệt là gì nữa.
Anh khăng khăng tiếp tục, mãi đến khi cởi chiếc quần lót mỏng manh ra, nhìn thấy vết máu lờ mờ, mới sững sờ tại chỗ.
Thân thể cứng ngắc chống ở phía trên tôi, bàn tay to cũng ngừng động tác. Ngọn lửa trong con ngươi đen vẫn đang bùng cháy, trên mặt lại giống như bị hất gáo nước lạnh, cứng đờ.
Đã nói rồi, thật sự không thích hợp mà.
Ngượng ngùng nhìn anh, tôi khó khăn kéo lại quấn lót của mình. Lại không muốn sống mà vô tình chạm tới vật nam tính đã cương đến không thể to hơn kia.
Tiếp đó, anh tựa như tan ra, thở dốc thật mạnh, xoay người nằm xuống một bên giường.
Nhắm chặt mắt lại, điều chỉnh hô hấp của mình.
Tôi lại thật cẩn thận nhìn anh, sợ sẽ lại gây ra ngọn lửa gi đó nữa. Mặc áo choàng tắm vào, thắt dây lưng, tôi không còn trần trụi nữa. Ngoan ngoãn nằm ở trên giường, ngay cả hít thở cũng không dám lớn tiếng.,
Tim đập vì lửa nóng vừa rối vẫn chưa bình ổn lại, bang bang rung động, làm rối loạn suy nghĩ của người ta.
Im lặng, bắt đấu lan tràn.
Trong phòng yên tĩnh ngoại trừ tiếng hít thở của cả hai, thì không còn gì khác.
Không khí kỳ dị bắt đầu quanh quẩn xung quanh tôi.
Sau đó khi vừa buồn ngủ, anh lại đột nhiên ngồi dậy. Tinh cảm mãnh liệt còn càng không thể cứu vãn hơn, nếu không phải hôm nay là ngày đặc biệt, hiện giờ nhất định đã xảy ra quan hệ rồi.
Tôi biết mình sẽ không thể cự tuyệt, mà anh tựa hồ cũng không tính buông tha tôi.
"Ách"
Một lúc lâu sau, tôi thử phát ra chút âm thanh.
Nhưng mấy lần há mồm, cũng không biết phải nói gì. Giả vở không có chuyện gì mà hỏi thăm một câu, thì lại quá mức làm ra làm ra vẻ. Ôm chặt lấy anh, nói em rất nhớ anh, lại quá mức giả tạo.
Đã bỏ ra đi, đã ly hôn, bây giờ lại nói như vậy thì là ý gì!
"Em"
Xoay người nhìn vể phía anh, tôi định mở miệng. Nhưng vào lúc đối diện với đôi mắt anh, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng.
Cặp con ngươi đen kia, quả mức tình cảm dịu dàng, quả mức ấm áp.
Tình ý, lại nhiều đến gần như muốn thoát ra khỏi hốc mắt.
"Đừng nhìn em như vậy" Tránh né ánh
Mắt của anh, tôi suy yếu nói.
Em không xứng, thật sự không xứng.
"Lại đây." Anh nhìn tôi thật sâu, lúc lâu sau lại nói ra một câu như vậy.
Không dám nhìn anh, tôi cúi đầu.
"A..."Giật mình hô thành tiếng.
Anh một tay kéo tôi qua, khóa chặt trong lòng mình.
"Nặc" Tôi ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt anh.
"Suỵt."
Anh đưa một ngón tay che môi của tôi lại, tiếp theo nhẹ nhàng đặt nụ hôn của mình lên. Từ trán đến cằm, hầu như hôn khắp mặt tôi. Bàn tay to dày rộng cũng giống như lúc đầu, cọ xát hai má cùng da thịt tôi, từng tấc từng tấc, tỉ mỉ, giống như tôi ở trong lòng anh là một vật báu hiếm có trên thế gian vậy.
Rúc vào bờ ngực quen thuộc kia, nghe tim anh đập, cảm nhận được anh nhẹ nhàng chạm đến. Lòng tôi, cuối cùng cũng không thể bình tĩnh. Cật lực khắc chế tình cảm lại tan rã lần nữa. Nước mắt như dòng suối, ào ào chảy ra bên ngoài, tôi nức nở, cả người bắt đầu run run.
"Anh phải làm sao với em bây giờ?" Trên đỉnh đầu, anh thở dài thật sâu, sủng nịch nói. Bàn tay to, vẫn không ngừng vuốt ve sau lưng tôi, càng ôm chặt hơn.
"Xin xin lỗi" Tôi nghẹn ngào nói,
ngay cả một câu xin lỗi cũng không thể lưu loát.
Không biết bắt đầu từ k