Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

hi nào, anh đà trở thành người gần gũi nhất của tôi. Giống như tất cả mọi người đểu trở thành người ngoài, chi có chúng tôi mới là một thế giới, sống nhờ vào nhau, chờ đợi lẫn nhau.
Toàn bộ giả vờ, toàn bộ mặt nạ, chỉ khi ở trước mặt lẫn nhau mới có thể dỡ xuống hết. Dùng thái độ nguyên thủy, chân thật nhất để yêu đối phương, chiều đối phương.
Tôi, chính là đối đãi với anh như thế vẫn luôn như thế, chưa bao giờ từng thay đổi.
Cho dù, tôi rời khỏi. Cho dù, tôi đã ký tờ đơn ly hôn kia. Cũng không thể thay đổi được trái tim yêu anh của tôi.
Hai năm xa nhau này, tôi sâu sắc ý thức được mình yêu anh đến nhường nào.
Yêu đến nông nổi gần như thảm thương.
Yêu đến ngay cả bề ngoài cũng có thể không cần quan tâm.
Giờ phút này, toàn bộ lý trí đã không còn tồn tại nữa. cái còn chỉ là tình cảm chân thật nhất ở sâu thẳm dưới đáy lòng.
Tôi nhớ anh,tôi nhớ vòng ôm quen thuộc kia.
Tôi mơ hồ rồi. Tạm thời, xin cho tôi nghi ngơi chốc lát thôi.
Ôm nhau thật chặt, chúng tôi nhớ nhung độ ấm của nhau, hơi thở của nhau. Thật không biết rằng nhớ nhung một người, cũng có thể làm người ta đau lòng đến thế. Thật không biết rằng ôm ấp một người, cùng có thế hạnh phúc đến vậy.
Không cần lời nào, không cần động tác gì.
Chúng tôi giờ phút này, chi muốn cảm nhận sự tồn tại của đối phương.
Rất lâu, chúng tôi cứ ôm nhau như vậy.
Mãi đến khi cánh tay bắt đầu run run, ý thức bắt đầu mơ hồ, vẫn kề sát vào nhau, không chịu buông tay.
E sợ đây lại là một giấc mộng ngọt ngào, khi tỉnh giấc sẽ hụt hẫng, khi tỉnh giấc sẽ lại biến thành thế giới chỉ có một người.
Chúng tôi, đều vô cùng sợ hãi
Bóng đêm, sau đó dần dần đậm hơn.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thờ vững vàng của chúng tôi.
Mọi thứ, đều bình thản như vậy.
Bao gồm cả hai chúng tôi đang ôm chặt nhau ngủ.
Ánh mặt trời, xuyên thấu qua khe hở của bức rèm cửa sổ chiếu vào trong phòng. Tia sáng chói mắt khiến tôi tỉnh giấc.
Mơ mơ màng màng nhúc nhích, duỗi người.
Theo bản năng muốn tìm kiếm vòng ôm quen thuộc kia, lại phát hiện bên cạnh đã lạnh.
Bỗng chốc, tôi mở hai mắt.
Cấp tốc ngồi bật dậy bước xuống giường, tìm kiếm bóng dáng anh. Phòng khách, phòng bếp, nhà vệ sinh, tất cả đều khỏng có.
Không còn sức lực trượt xuống sô pha, tôi bắt đầu ngẩn ra.
Rỏ ràng không phải nằm mơ, rò ràng cảm nhận được sự tồn tại rõ rệt của anh.
Nhưng vì sao vẫn không thấy bóng dáng anh như trước.
Bi thương, lại lần nữa dâng lên. Tâm trạng cũng rơi xuống đáy cốc.
Chậm chạp đi về phòng ngủ, nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, vươn tay đi cảm nhận hơi thở của anh, cảm nhận sự tồn tại của anh, rời khỏi rồi.
Vì sao?! Vì sao đến đây rồi lại còn đi!
Mũi bắt đầu cay cay, vành mắt cũng tràn đầy nước mắt.
Tim, lại bắt đầu đau rối.
Lẳng lặng ngồi, tôi cần hối phục lại cảm xúc của mình một chút.
Lau nước mắt đã tràn mi, tôi thở hắt ra thật dài.
Không nghĩ, thật sự không muốn nghĩ đến gì nữa.
Tắm rửa một cái, bắt đầu một ngày mới vậy!
Xoay người đứng lên, vừa bước được một bước, đã bị người đàn ỏng đứng ở cửa làm hoảng sợ.
"Sao lại khóc vậy ?" Tiếng nói trầm thấp vang lên.
Anh nhấp môi, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi, trong tay còn cầm sữa đậu nành nóng hổi.
"Không phải anh ..." Đi rồi sao.
"Đồ ngốc." Anh thấp giọng cười, trong mắt tràn ngập yêu thương. Đi nhanh tới, lau nước mắt trên hai má tôi, một tay kéo tôi vào trong lòng.
"Anh đi mua bữa sáng cho em thôi, anh nhớ em thích nhất là uống sữa đậu nành nóng." Anh quơ quơ gói to trong tay.
"Cám ơn anh". Rúc vào trong lòng anh, tôi tháp giọng nói, không dám nhìn anh. vừa rồi bộ dạng mất mát khủng hoảng kia, nhất định đã bị anh nhìn rất rõ ràng.
"Đến đây đi." Anh cúi đầu hôn lên má tôi, sau đó kéo tôi đi ra phòng khách.
Đem sữa đậu nành vừa mua đổ vào ly, lại lấy từ túi giấy ra hai cái sandwich đặt vào đĩa.
"Bữa sáng dây ! Em vừa ý không?" Anh bưng kiệt tác của mình lên, chờ lời khen ngợi của tôi.
Đón nhận đôi mắt cực nóng mang ý cười của anh, tôi không biết làm sao cho phải.
Ngây ngẩn gật đấu, nở ra một nụ cười.
"Phải ăn hết toàn bộ đấy." Anh cười ra lệnh, vươn bàn tay to xoa xoa tóc tôi.
"ừm." Tôi ngoan ngoãn gật đầu, uống ngụm sữa đậu nành.
Kỳ quái
Thật sự là kỳ quái!
Nhất cử nhất động của anh đều như là tôi căn bản chưa từng rời đi vậy, mà cũng giống như giữa chúng tôi không hề có vấn đề gì ấy. Thân mật gọi tôi, vô cùng thân thiết âu yếm tôi.
"Đừng chỉ nhìn anh vậy chứ." Anh buồn cười nói xong, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi, chân thon dài gác lên bàn, cấm lấy điểu khiển, bắt đầu chuyển kênh TV.
Nhai sandwich anh mua mà không biết mùi vị, tôi không hề chớp mắt nhìn anh.
Nhưng người ta, lại như không chút nào phát hiện, an nhàn xem tivi, còn luôn vì một vở hài kịch nào đó mà phát ra tiếng cười lanh lảnh.
Hít sâu một hơi, buông thức ăn trong tay.
Tôi xoay người, lấy điểu khiển trong tay anh, tắt tivi.
Sau đó chình lại khuôn mặt tuấn tú kia, nhìn thẳng vào anh.
"Đủ rồi"
"Gì vậy ?" Anh cư