Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
é ngốc.” Anh khởi động xe, cười nói, bàn tay to thuận thế xoa rối tóc mà tôi đã chải gọn.
Giọng điệu sủng nịch kia, làm tôi tràn đầy sung sướng hồi lâu, dọc theo đường đi, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Cho dù tối hôm qua căn bản không có cơ hội chợp mắt, nhưng không hề có chút cảm giác mệt mỏi nào cả, nhìn anh, cười với anh……
Khoảnh khắc đó, tôi thật sự hạnh phúc.
Dần dần bắt đầu có cảm giác không thật, tất cả thế mà lại có được dễ dàng như vậy.
Không khỏi muốn ngửa mặt hỏi trời cao, người thật sự chiếu cố con như thế sao?
Chấm dứt chuyến du lịch ngọt ngào này, chúng tôi về nhà. Thay quần áo, sửa sang lại một phen rồi anh mới đưa tôi đến chỗ làm.
Nụ hôn bá đạo trước khi chia tay, cùng ‘hộ tống’ mang tính chiếm hữu kia, là đang tuyên cáo với mọi người trong phòng khám, đặc biệt là ‘một người nào đó’, quyền sở hữu tôi.
Mà tôi, chỉ có thể xấu hổ nhìn Quý Phong Nhiên, lại nhìn Lôi Nặc với vẻ mặt mang ý cười.
Anh đây là làm gì vậy! Bản thân thì tâm trạng sung sướng, tự tại rời khỏi.
Lại để ‘Tàn cục’ một phòng khám cùng Quý Phong Nhiên vẻ mặt tổn thương cho tôi……
Giải tán xong chư vị đồng nghiệp đang xem náo nhiệt, Quý Phong Nhiên liếc cũng không liếc tôi một cái mà bước đi về văn phòng của mình.
Tôi vốn muốn đi theo nói rõ một việc với anh ta, nhưng tức khắc lại từ bỏ ý niệm trong đầu.
Anh ta, cần yên tĩnh.
Tôi, cần ngẫm lại.
Trở lại vùng trời nhỏ của mình, tôi thở dài nặng nề.
‘Phanh’ một tiếng cửa văn phòng mở, có điều là bị anh ta thô lỗ mở ra.
“Một đống lớn tuổi rồi còn giả vờ đáng yêu! Hừ hừ, em không biết nói chuyện bình thường à!” Quý Phong Nhiên mang vẻ mặt tức giận, trong tay còn quơ quơ di động của mình.
‘Cạch’ một tiếng, cửa bị anh ta đóng lại, bước vào trong, quăng người mình lên sô pha, giơ chân bắt chéo.
“Có gì muốn nói, cứ nói thẳng.” Anh ta mang giọng điệu thoải mái nói xong, đôi mắt sắc bén vẫn như bình thường nhìn thẳng tôi.
Tôi nở nụ cười.
Đây mới là anh ta bình thường.
Đứng dậy, ngồi vào sô pha đối diện anh ta.
“Anh ấy đã chia tay với Kỉ Lan rồi.” Tôi thản nhiên mở miệng.
Quý Phong Nhiên cười cười, nhìn không ra chút khác thường nào.
“Nếu như cậu ta không xử lý mọi thứ xong xuôi, em cũng không có khả năng sẽ chấp nhận cậu ta.” Anh ta nói một cách chắc chắn.
“Tôi không biết phải nói thế nào, nhưng dù sao vẫn cảm thấy cần phải nói với anh một việc.” Tôi hoang mang .
Anh ta lại nở nụ cười.
“Buồn cười lắm sao?” Tôi nhìn anh ta.
“Ừ.” Anh ta gật đầu. Ý cười không hề giảm bớt, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại nghiêm túc lên.
“Tôi là đang cao hứng. Cao hứng vì mình ở trong lòng em, không chỉ là bạn bè đơn thuần mà thôi. Cao hứng vì em lại cảm thấy việc cùng chồng mình hòa hảo sẽ cần phải nói gì đó với tôi.”
Tôi mím môi không nói.
“Chỉ có điều……” Anh ta muốn nói lại thôi.
“Điều gì?”
“Thấy dáng vẻ hạnh phúc vừa rồi của các người, trận chiến này của tôi chỉ e rằng sẽ khó khăn không thể tưởng tượng.” Trên khuôn mặt anh ta toát lên một tia chua xót, lại vẫn luôn giữ nguyên mỉm cười.
“Tôi……” Thật sự không biết phải nói gì với anh ta.
Sẽ không kém trí đến nỗi nói những thứ như, đừng thích tôi, tôi không đáng này nọ.
Tuy rằng đó là sự thật, nhưng dù là ai cũng đều biết tình cảm là không thể nào cầm lên bỏ xuống dễ dàng được.
Yêu, thì đã yêu rồi. Mà không yêu, thì cũng chính là không yêu.
“Em không cần phải nói gì cả, ai bảo tự tôi không tự trọng làm gì.” Anh ta tự giễu chính mình, đưa tay vỗ đỉnh đầu tôi.
Sức lực mạnh làm cho người ta đau đớn, nhưng tôi không hề tránh né.
“Anh là một người đàn ông rất tốt.” Tôi nói ra một câu mình không muốn nói nhất.
Bởi vì nói lời này với một người đàn ông, cũng có nghĩa là anh ta đã bị loại.
Nhưng tôi vẫn là không nén được mà nói với anh ta.
Ai bảo anh ta thật sự là một người đàn ông có thể dựa vào, có thể cùng qua cả đời.
Tôi, có thể cả đời này cũng không có cái phúc ấy rồi.
“Đừng nói như vậy, tôi còn chưa bỏ cuộc đâu. Em cũng vẫn chưa yêu cậu ta, không phải sao?” Anh ta không phải đang chứng thực, mà là đang trần thuật.
Tôi thật sự rất bội phục năng lực quan sát kinh người của người đàn ông này.
Không trả lời anh ta, tôi khẽ thở dài.
“Thế giới này sở dĩ tốt đẹp, là vì nó tràn ngập rất nhiều bất ngờ. Chuyện ngày mai không ai biết trước được, cho nên, đừng phủ định tính có thể của tôi.” Giọng điệu anh ta lạnh nhạt, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc. Lúc nhìn về phía tôi, tràn ngập dịu dàng cùng thương tiếc, giống như nhìn một thứ đáng quý quan trọng nhất trong sinh mệnh vậy, ngay cả ánh mắt cũng phải canh giữ mọi lúc. Cái loại độ nóng hừng hực này ước chừng có thể làm mọi người tan chảy.
Đây, thật sự là một người đàn ông yêu tôi.
Ánh mắt như thế, cũng từng xuất hiện ở Niếp Phong.
Còn Lôi Nặc, lại vẫn chưa có……
“Ừm……” Tôi gật đầu, đồng ý với anh ta.
Thật sự giống như lời anh ta nói, tôi không thể phủ định tính có thể của anh ta. Bởi vì ngay đến chính tôi đối với t