Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
anh ta vào ngày nào?” Sau một lúc lâu, tiếng nói trầm thấp vang lên, không có âm tiết, không có độ ấm.
“Tối thứ năm, nhà họ Niếp muốn làm một buổi yến hội. Vì là năm đầu tiên anh ấy trở về, cho nên quy mô hẳn là không nhỏ.” Tôi ngoan ngoãn trả lời.
“Đàn ông trưởng thành rồi còn tổ chức sinh nhật gì chứ.” Anh khinh thường nói.
Tôi bỗng ngây ngẩn cả người.
Không phải vì lời nói của anh, mà là vì kết hôn lâu vậy rồi, tôi không biết, cũng như chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho anh.
Cảm giác áy náy, lập tức xâm chiếm trong lòng.
“Anh……” Sinh nhật ngày mấy vậy.
Nói đến bên miệng, cảm thấy hỏi ra vẫn là không thích hợp. Không bằng hôm nào tự đi dò la một chút thì càng có thành ý hơn.
“Sao cơ?” Anh hỏi tôi, bàn tay to cọ xát cánh tay tôi.
“Cảm thấy anh nói rất có lý.” Tôi cười ngốc, vẻ mặt cũng có chút mất tự nhiên.
Thì ra nói dối, cũng cần phải có thiên phú nữa.
“Ừm.” Anh nở nụ cười.
Có đôi khi cảm thấy đàn ông giống như một đứa trẻ, cho dù lòng dạ có sâu sắc đến đâu đi nữa, ở trước mặt phụ nữ ít nhiều gì vẫn sẽ toát ra một chút tính trẻ con.
Tôi thích anh những lúc này, đắc ý giống một đứa trẻ chiếm lợi còn khoe mẽ.
Trong lòng tôi thầm quyết định, sau này hàng năm đều sẽ chúc mừng anh, chúc mừng ngày anh đến với thế gian này.
Vẫn cho rằng mình đã đối tốt với anh, kỳ thực cũng không có bao nhiêu để tâm. Ít nhất, không bằng anh. Ít nhất sinh nhật của tôi, anh chẳng những sẽ xuất hiện, mà còn mang đến kinh ngạc vui mừng cho tôi nữa.
Có lẽ, tôi mới là người không tim không phổi.
“Nghĩ gì vậy?” Anh cúi đầu, hôn môi tôi.
“Nghĩ sao mà anh lại tốt đến thế!” Tôi cười ngọt ngào.
“Ừm.” Vẻ mặt anh như xứng đáng được nhận.
“Ha ha ~ đáng ghét!”
Tay không an phận, lại bắt đầu sờ tới sờ lui, vì sao dục vọng của người đàn ông này lại mãnh liệt như thế!!! Tôi gần như không chịu nổi! Cũng không thể đừng tình dục như vậy được ư!
Anh mang vẻ mặt cười xấu xa, tà ác nhìn tôi, hung hăng áp lên đôi môi, đợt tấn công một vòng tình dục mới lại bắt đầu.
Bàn tay to trượt vào quần áo, nắm khối mềm mại trước ngực tôi, dùng đầu ngón tay thô ráp khẽ lướt. Môi mỏng thong thả di chuyển xuống liếm hôn qua cổ trắng rồi đến xương quai xanh. Không nhẹ không mạnh cắn một cái, phảng phất như in dấu ấn thuộc về anh lên người tôi vậy.
Mãnh liệt như có dòng điện chạy qua thân thể tôi, run run không ngớt. Bất lực khẽ xoay người, thân thể mềm mại cọ xát vào anh. Động tác này giống như đổ thêm dầu vào lửa, một tiếng gầm nhẹ sung sướng vang lên bên tai.
“Nhìn anh.” Anh nâng mặt tôi lên, nhìn thẳng.
“Anh sẽ khiến em hạnh phúc!” Phảng phất như một lời hứa hẹn thề thốt, rồi lại giống như lời đường mật khi ở trên giường.
Đưa tay tháo bỏ trói buộc cuối cùng, sau đó xông thẳng vào. Vật nam tính to lớn, làm cho tôi vừa khó chịu, lại vừa khát vọng.
Tôi run run, ôm chặt anh, tùy ý anh chăm chỉ cày cấy.
Đêm khuya, lại đem trở nên dài vô tận……
Mọi người đều nói phụ nữ có tình yêu tưới vào thì sẽ rất đẹp, nhưng dường như phụ nữ được tình dục tưới vào còn đẹp hơn.
Những người khác đều nói với tôi như vậy.
Ngay đến chính tôi cũng phát hiện mình trong gương trở nên khác hẳn. Mặt mày toả sáng, hồng hào mịn màng.
Hóa ra Lôi Nặc cũng vô cùng là một nam chủ nhân trong nhà. Mỗi ngày sớm đưa tối đón, trở thành lái xe chuyên nghiệp. Buổi tối về nhà, cũng nhiệt tình làm cho người ta không thể chối từ.
Cả ngày đều một bộ dáng ân ân ái ái, bất kể là ai cũng đều biết ngày của tôi trôi qua không tệ.
Mọi người trong nhà rất vui mừng, người chung quanh cũng tỏa ra ánh mắt hâm mộ.
Có điều, Quý Phong Nhiên cũng chỉ là buồn bã một chút.
Tuy rằng vài lần thật muốn nói chút gì đó với anh ta, nhưng đều bị anh ta cự tuyệt. Anh ta đối với tôi, ở mức nào đó vẫn là ôm ảo tưởng. Mà điều đó tôi không thể thay đổi.
Kết thúc một ngày làm việc, ngồi trên xe Lôi Nặc, đi thẳng đến khu nhà cao cấp của Niếp gia.
Yến hội sinh nhật Niếp Phong, là vào đêm nay.
Trong dự kiến, xa hoa làm cho người ta cứng lưỡi. Có thể thấy được tật xấu bất công của ông bà nhà họ Niếp này vẫn như trước không có biến chuyển gì. Yêu chiều đối với Niếp Phong cũng chưa bao giờ che giấu.
“Đi thôi.” Lôi Nặc vươn bàn tay to nắm lấy tay tôi.
Tôi thích động tác này của anh, bởi vì nắm tay là động tác thân mật mà chỉ những người yêu nhau mới có, khác xa với cách nâng tay mơ hồ của quý ông.
“Em mặc có chút hở.” Vào lúc đi qua đại sảnh, anh mang vẻ chiếm hữu ôm ngang thắt lưng tôi, thấp giọng nói.
Tôi nở nụ cười. Nhìn lướt qua những ánh mắt xung quanh.
“Thế này còn hở sao?” Váy đầm cổ chữ V màu hồng nhạt bó sát người, hôm nay lúc đi làm cũng mặc như vậy, chẳng qua khi đó không cởi áo khoác màu đen bên ngoài ra mà thôi.
“Ừm.” Anh hừ nhẹ.
“Lại đây……” Tôi nhỏ giọng nói, ý bảo anh cúi thấp người một chút.
Anh ngoan ngoãn nghe theo, tôi liền thưởng cho anh một cái thơm, lại ngọt ngào mỉm cười với anh.
Sắc mặt u ám kia lúc này mới hơi chuyển biến tốt một chút.
“Đi thôi.” Anh kéo tôi, mặt mày hớn hở