Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
người của anh, nhẹ nhàng chơi đùa.
Phút chốc, vật khổng lồ kia cương cứng lên.
Tôi đắc ý nở nụ cười.
Tiếng rên rỉ của nữ cùng thở gấp của nam hợp tấu ra một khúc ca tuyệt đẹp của nhân loại.
Chúng tôi, đang từ từ mê muội……
Rì — rì — rì –
Tiếng rung của di động, lại còn không biết sống chết mà vang lên ngay lúc này.
Đó là điện thoại của tôi ~
Chút lý trí còn sót lại làm tôi muốn đưa tay với lấy di động đặt ở đầu giường.
Nhưng bàn tay to của anh đã vung lên, khùa cái di động phiền phức kia xuống đất.
Càng đi vào sâu hơn.
Mà tôi, lại lần nữa bị anh dẫn vào thật sâu trong thế giới tình dục.
Rì — rì — rì –
Di động chết tiệt, vẫn cứ rung lên, quyết không buông xuôi!
Anh tức giận đến hai mắt bốc hỏa, căm tức tên đầu sỏ gây nên kia.
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra, bật cười ra tiếng.
Hôn lên khuôn mặt tuấn tú của anh, khoác thêm áo choàng vào, nhặt di động dưới đất lên.
Anh thì yếu ớt ngã lên giường lớn, mặt khó chịu hít sâu một cái.
‘Cây trụ giơ lên trời’ kia, cho dù cách lớp chăn mỏng vẫn hùng vĩ như trước.
“Alô?” Tôi ổn định lại hơi thở, nhận điện thoại, tầm mắt lại vẫn dừng ở ‘nó’ cùng phần thân trên của anh.
“Em không sao chứ?” Giọng nói của Quý Phong Nhiên truyền tới.
“Không sao cả.” Tôi thì có làm sao?
“Nếu không sao vậy làm gì mà không đi làm!! Tôi cũng không phải tổ chức từ thiện!” Anh ta rống lên.
Tôi cầm điện thoại cách xa khỏi tai, tránh bị thủng màng nhĩ.
“Hì, anh nguôi giận nguôi giận.” Tôi cười ra tiếng.
“Nguôi giận! Em không đi làm có phải là nên thông báo một tiếng với ông chủ như tôi hay không! Không nói một tiếng mà bảo trợ lý thu xếp ổn là xong rồi à!” Quý Phong Nhiên nghe như càng nói càng giận.
“Thực xin lỗi mà……” Tôi ngượng ngùng nói xong. Quả thật là mình không đúng. Tùy hứng, vốn chỉ hướng đến mình Lôi Nặc, kết quả làm rất nhiều người vô tội bị liên lụy vào.
“Em đang ở đâu!” Giọng điệu Quý Phong Nhiên vẫn không có chuyển biến tốt.
“Tôi à, ở trên núi.” Tôi nhìn Lôi Nặc, lại nhìn xung quanh.
“Em lên núi làm gì! Không phải chịu kích thích gì đó chứ?”
Tôi không để ý đến anh ta.
“Một mình?”
“…… Không phải.”
Tôi do dự.
Đối mặt với truy hỏi của Quý Phong Nhiên, tôi do dự!
Ông trời……
Tôi bị mình làm chấn động. Bởi vì tôi hiểu rõ do dự kia ý nghĩa là gì.
“Cùng bạn?” Anh ta tiếp tục hỏi rõ.
Tôi im lặng.
“Ừm……” Cuối cùng nhẹ giọng hừ đáp.
Người ở đầu bên kia điện thoại cùng người đàn ông trên giường giống như đều cảm giác được khác thường của tôi.
Một người im lặng, còn một người dùng ánh mắt nóng rực nhìn tôi chằm chằm……
“Cứ như vậy đi, mai nói chuyện tiếp.” Tôi vội vã cúp điện thoại. Tầm mắt khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào ánh mắt tràn ngập nghi vấn kia của Lôi Nặc.
“Ai vậy?” Tiếng nói trầm thấp vang lên.
“Quý Phong Nhiên.” Tôi xoay người lại.
Ánh mắt sắc bén của anh khiến người ta không thể nhìn thẳng, tôi phút chốc có loại cảm giác bị nhìn thấu, bối rối không thể tả.
Quái lạ, rõ ràng cái gì cũng chưa làm.
Sao lại vô cớ hoảng hốt chứ.
“Muốn đi về không?”
Anh đứng dậy khoác áo choàng rồi đến gần bên cửa sổ tôi đang đứng, từ phía sau ôm chặt tôi vào lòng.
“Dạ?”
“Công việc có phiền phức à?” Anh vừa nói vừa làm ấm tay nhỏ bé của tôi đang đặt trước ngực.
“Không có, anh ta chỉ càu nhàu thôi.” Tôi nhích sát lại trong ngực anh.
“Em hẳn đã từng nghe một câu nói.” Anh nói.
Tôi xoay người lại nhìn anh.
“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”
“Câu này thì thế nào?” Tôi khó hiểu.
“Anh cho tới bây giờ cũng không phải người tốt gì, tuy rằng hy vọng em hạnh phúc, nhưng hạnh phúc đó chỉ trong giới hạn do anh đem lại cho em thôi. Tuyệt đối sẽ không vô tư chắp tay nhường em cho kẻ khác. Người đàn ông khác, bất kể là ai, chỉ cần dám nghĩ đến em thì chính là đối nghịch với anh. Em, chỉ có thể làm người phụ nữ của anh.” [NV: ơ ồ, thích bá đạo của anh ='>'>'>
Anh nghiêm túc nói xong, sự cuồng dã dấy lên trong con ngươi đen làm cho lòng tôi nổi lên gợn sóng.
“Anh……”
“Anh từng nói sẽ đối xử tốt với em, sẽ một lòng một dạ với em, thể xác và tinh thần đều như vậy. Người đàn ông khác, đừng hòng động vào một đầu ngón tay của em, hoặc chỉ là liếc mắt nhìn em một cái.”
Anh bình tĩnh nói, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo hút lấy người khác, giống như có kẻ địch đáng chém ngàn đao đang ở trước mặt vậy.
Tuyên cáo ngang ngược, nhưng vào tai tôi lại là dễ nghe lạ thường.
Lòng tôi ấm áp ……
“Anh là muốn em mỗi ngày ra khỏi cửa đều đeo một cái bảng, bên trên viết ‘Tôi đây thuộc sở hữu của Lôi thiếu gia, kẻ nào dám nghĩ đến, chết!’?” Tôi vui đùa.
“Ý này không tồi.” Anh nói thêm vào, đôi mắt dịu dàng đi rất nhiều, ý cười cũng tăng thêm.
“Ha ha.” Tôi cười lớn, sờ sờ khuôn mặt tuấn tú của anh.
“Vui vẻ đến vậy sao?” Khóe miệng anh cong lên.
“Ừm. Dục vọng chiếm hữu cùng bộ dáng khi ghen của đàn ông đều là đòn trí mạng đối với phụ nữ. Nếu vào đúng thời điểm, có thể làm trái tim bọn em hoàn toàn tan chảy.”
“Vậy anh đúng thời điểm s