Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.

ưng phí công, tất cả đều chỉ là phí công.
Thân thể vẫn điên cuồng run rẩy, co rút.
Anh chạy nước rút càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.
Cuối cùng……
Một tiếng gầm nhẹ, anh rút vật chôn ở chỗ sâu trong tôi ra. Dòng nước nóng của anh, tràn đầy hoa huyệt.
Theo thứ nóng rực được phóng ra, chúng tôi ôm nhau run run, không ai còn sức lực lên tiếng. Hương vị sau khi hoan ái trong hộp xe bao vây lấy chúng tôi, yên tĩnh chỉ còn lại tiếng thở dốc.
Không cảm thấy mỹ mãn, ngọt ngào hưng phấn như trước kia.
Lần này, tôi lại rơi nước mắt. Cảm xúc tiêu cực nào đó đang dần dần khuếch tán trong lòng.
Bỗng nhiên cảm thấy mình hình như thật sự không có năng lực đi yêu một người, cũng không đáng giá được yêu.
Sau một lúc lâu, anh vẫn đè nặng tôi như vậy. Không nói gì, cũng không cử động.
“Ngồi dậy đi.” Lau khô nước mắt, tôi khẽ đẩy anh.
Thân thể cao lớn lần này đã ngoan ngoãn nghe lời, nghiêng người rời khỏi tôi. Nhưng ánh mắt lại sít sao nhìn tôi chằm chằm, chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của tôi.
Mặc quần áo bị anh làm nhàu nát, tôi suy yếu mở khóa cửa, đi ra ngoài.
Nhưng vừa chạm xuống đất, hai chân liền mềm nhũn không thể đứng thẳng. Gian nan chống đỡ thân thể, tôi tiếp tục đi.
Không muốn quay đầu lại, không muốn nhìn thấy anh.
Cách cửa gara ngày càng gần, ngay lúc vừa tới nơi.
Một trận bay lên không trung, tôi bị anh ôm ngang lấy.
Tôi lạnh lùng đối diện với con ngươi đen thâm thúy của anh, nhìn thẳng. Không cần lời nói, anh cũng cảm nhận được sự tức giận lúc này của tôi.
Đã không còn dư thừa bao nhiêu sức lực để giãy dụa, tôi tựa trong lòng anh, tùy ý anh bế tôi lên lầu.
Trở lại phòng, gần như hai chân vừa chạm xuống đất, tôi liền cởi hết quần áo trên người, lấy khăn tắm đi vào phòng tắm.
Muốn tẩy sạch dấu vết tình dục khắp người, cùng tất cả những chuyện xảy ra hôm nay .
Hưởng thụ khí nóng hầm hập trong bồn tắm, xương cốt đau nhức khắp người cùng thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng có thể được thư giãn.
Tĩnh tâm suy nghĩ những biến hóa xảy ra trong cuộc sống mấy ngày gần đây.
Tâm trạng phức tạp phủ kín trong lòng.
Muốn có được một đoạn tình cảm, vì sao lại khó khăn như vậy. Thế giới người trưởng thành vì sao cứ phải phiền não thế chứ.
Bạn gái cũ thật sự nhất định phải trở thành khối u ác tính của tình yêu sao!
Tôi luôn tự nhận là nhìn thấu, kết quả chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường.
Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa……
Đầu mơ hồ đau, bước ra khỏi bồn tắm lớn, đi đến trước gương, quan sát chính mình hiện nay.
Vẫn là khuôn mặt này, vẫn là hình dáng này, nhưng vẻ mặt lại là trước nay chưa từng có.
Tôi thế này, ngay cả chính tôi cũng thấy xa lạ.
Thở dài lấy máy sấy ra, chậm rãi sấy tóc, tự hỏi chân lý cuộc sống.
Có lẽ, thật sự giống như Quý Phong Nhiên nói, sống chính là một quá trình.
Nhưng tôi đã dần cảm thấy mệt mỏi, thật sự có thể chống đỡ tiếp sao……
Lòng nhìn như kiên định, thế mà chỉ cách một đêm đã bắt đầu sinh ra dao động.
Có lẽ, thực sự vẫn không thể yêu như vậy được.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó chính là tiếng Lôi Nặc lo lắng gọi: “Tâm Âm……”
Phỏng chừng là thời gian quá lâu nên anh có chút lo lắng.
Tôi cất máy sấy, quấn khăn tắm vào rồi đi ra ngoài.
Cửa mở, thấy anh đứng sừng sững ở đó. Nhìn tôi, vẻ mặt phức tạp.
“Anh đi tắm đi.” Tôi nhàn nhạt nói xong, nhìn anh một cái.
“Tâm Âm.”
Bàn tay to ngăn tôi đang muốn đi lại.
“Có việc gì tắm trước rồi nói sau.” Nhẹ nhàng đẩy tay anh ra, tôi đi thẳng về phía giường.
Mà anh cũng nghe theo đi tắm. Chẳng qua chỉ sau vài phút ngắn ngủi, liền một thân nhẹ nhàng khoan khoái đi ra .
Có lẽ tình cảm cũng giống như tắm rửa, đàn ông mãi mãi xong nhanh hơn so với phụ nữ.
“Anh muốn nói gì?” Tôi tựa vào đầu giường, nhìn anh đang lau khô tóc.
“Kỉ Lan tìm anh ra ngoài, là vì trong lúc vô tình cô ấy nghe được cuộc trò chuyện của Cố Tắc Hạo và một người khác. Cô ấy nghi ngờ họ Cố kia đang thực hiện một số hành vi bất chính, hơn nữa còn chuẩn bị giá họa cho công ty truyền thông trực thuộc công ty anh.” Anh ngồi trên giường, ánh mắt nhìn về phía tôi, độ chân thành là có thể tin được.
“Vậy hơn ba mươi phút anh biến mất không thấy đâu thì sao?” Tôi muốn hỏi rõ ràng.
“Lúc đang nói chuyện cô ấy có triệu chứng thiếu máu, rồi hôn mê bất tỉnh. Anh không thể bỏ mặc cô ấy không lo.” Mày anh nhíu chặt, sắc mặt trầm trọng.
Tôi thở dài thật sâu.
Kỉ Lan à Kỉ Lan.
Đây là nước cờ của cô ư. Xả thân vì người mình yêu, nghe trộm cơ mật. Lại đúng lúc suy yếu mà bất tỉnh!
Không hiểu là do cô quá không biết ngụy trang! Hay do tôi quá mức nhạy cảm đây!
“Vậy anh định làm thế nào?” Tôi mệt mỏi, không muốn tiếp tục cùng người phụ nữ kia chơi loại trò chơi cấp thấp này nữa.
“……” Lôi Nặc giống như có chút không hiểu.
“Em chính là ích kỷ như thế, không chấp nhận được việc anh gặp cô ta, quan tâm cô ta. Một phụ nữ đã từng nói với mình bất kể thế nào cũng phải cướp được anh về tay, em không có cách nào thờ ơ nhìn chồng


Insane