Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
mình vẫn giữ áy náy trong lòng với cô ta. Em không muốn khiến mình trở nên thống khổ, cho nên anh quyết định đi. Nếu thật sự không bỏ cô ta xuống được, em sẽ không trở thành chướng ngại của các người. Mà hai chúng ta…… cũng coi như hết.” Mệt mỏi nói ra một đoạn này, tôi im lặng đợi câu trả lời thuyết phục.
“Tâm Âm……” Anh giống như bị kích thích mà nhìn tôi, trong mắt tràn ngập khiếp sợ.
“Em nói nghiêm túc đấy. Em biết hành vi của mình cũng không đúng, vẫn đang qua lại rất gần với Niếp Phong. Nhưng em có thể khẳng định với anh, giữa em và anh ấy tuyệt đối không hề nảy sinh bất cứ tình yêu nam nữ gì nữa cả. Tuy rằng đều là người yêu cũ, nhưng hoàn cảnh là hoàn toàn khác nhau.”
“Anh biết.” Anh chăm chú nhìn tôi, giọng nói cực kỳ trầm thấp.
“Em thừa nhận ở chung với anh vô cùng vui vẻ, nhưng cái giá dường như cũng quá đắt. Em gần như sắp trở thành không phải chính mình nữa rồi. Em luôn chán ghét loại người mất đi khống chế, mất đi lý trí. Nhưng sau khi trái tim quyết định ở tại nơi anh, em đã hoàn toàn biến thành một người như vậy. Em không biết vì sao lại thế, em chỉ biết em không muốn tiếp tục vậy nữa.”
“Tâm Âm……” Anh đến gần tôi, bàn tay to áp lên hai má tôi, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Thật sự em chưa bao giờ muốn bức anh đến tình cảnh thế này, nhưng bây giờ em chỉ có thể tự trách mình không có năng lực. Không có lòng dạ rộng rãi để chứa đựng người yêu cũ của anh, quá khứ của anh. Hãy tin em, em thật sự đã cho là em có thể, hơn nữa cũng từng muốn hiểu anh.” Chua xót nói xong, tôi thương cảm nhìn anh.
Vì sao anh không phải người đàn ông đầu tiên của em, mà em cũng không phải người phụ nữ đầu tiên khiến anh động lòng vậy!
Lúc này, lần đầu tiên tôi xuất hiện ý nghĩ như thế trong đầu. Trước đó chưa bao giờ nghĩ tôi lại có thể muốn xóa sạch đoạn ký ức về mối tình đầu từng coi là rất quý giá kia.
“Đừng nói như vậy, đều là lỗi của anh.” Ngón tay thật dài của anh nhẹ nhàng chạm lên môi tôi. “Bất kể là lý do gì anh cũng không nên để mình em ngồi chờ ở đó.”
Tôi yếu ớt lắc đầu, điều muốn nghe bây giờ không phải lời xin lỗi của anh.
“Anh suy nghĩ cho kỹ đi. Chọn em, thì không có cô ta. Mà em cũng sẽ chỉnh đốn lại hành vi của mình. Chuyện xuất hiện trong nhà Quý Phong Nhiên giống như tối nay tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nữa.”
Tôi biết không có bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy vợ mình xuất hiện trong nhà người đàn ông khác, còn đeo tạp dề vừa nấu cơm vừa dọn dẹp như trách nhiệm của một người vợ mà không tức giận. Như thế ắt sẽ phải tức đến hộc máu thôi, nói không chừng thậm chí còn treo người phụ nữ kia lên đánh một trận ấy chứ.
Xã hội này chính là như thế, tiêu chuẩn đánh giá trinh tiết của phụ nữ, nghiêm khắc hơn đàn ông rất nhiều.
“Có một số việc anh nhất định phải làm sáng tỏ một chút.” Anh chăm chú nhìn tôi, vẻ mặt có chút nghiêm túc.
“Anh nói đi.”
“Bắt đầu từ ngày quyết định về nhà, anh cũng liền cắt đứt mọi liên quan với những phụ nữ bên ngoài. Kỉ Lan cũng không hề liên lạc lại, mãi đến hôm sinh nhật Niếp Phong, anh cho người đi xem cô ấy có về nhà an toàn hay không. Giống như em nói, anh đối với cô ấy quả thật có loại áy náy vô cớ, lúc biết cô ấy có thể sẽ gặp nguy hiểm thì luôn theo bản năng muốn đi giúp cô ấy, muốn –”
“Đủ rồi……” Tôi ngắt lời anh, không muốn nghe tình cũ không rõ của anh cùng Kỉ Lan nữa.
“Giữa anh và cô ấy, tất cả vốn chỉ đơn giản như vậy……”
“Em hãy nghe anh nói.” Anh hôn nhẹ lên mặt tôi, thương tiếc nhìn tôi.
“Chính vì sự áy náy của những người bạn trai cũ như các anh, mới tạo ra vô số ảo tưởng cho phụ nữ. Họ cho rằng có thể giành lại các người lần nữa, cảm thấy các người vẫn còn yêu họ!” Tôi không kiềm được mà chỉ trích anh. Nếu tôi là Kỉ Lan, thấy được anh vẫn quan tâm đến mình như thế, làm sao có thể không mang ý xấu trong lòng.
“Anh biết…… anh biết là lỗi của anh. Cho nên vừa rồi lúc ở khách sạn anh đã nói rõ ràng với cô ấy, hơn nữa còn hết sức rõ ràng. Nếu nói lần chia tay kia anh vẫn chưa nói thực sự rõ. Thì hôm nay, anh đã vô cùng nghiêm túc mà nói với cô ấy. Trong lòng anh đã lấp đầy em rồi, vả lại cũng không định để cho bất kỳ người nào đi vào nữa.” Trên nét mặt nghiêm túc còn biểu lộ thêm phần kiên định, như đang chứng tỏ với tôi sự quyết tâm của anh.
“Anh……”
Tôi kinh ngạc nhìn anh, trong phút chốc không kịp phản ứng. Kinh ngạc không phải vì anh chọn tôi, mà vì anh lại có thể nói những lời đó với Kỉ Lan.
Tôi biết mình hèn hạ, thực chất vào lúc bắt anh ra quyết định, cũng biết anh sẽ chọn mình rồi. Nói là uy hiếp cũng được, nói là cái gì khó nghe hơn cũng chẳng sao. Tôi chỉ không muốn tạo thành cục diện hỗn loạn như hiện tại. Một đoạn tình cảm vừa tạo dựng được vô cùng không dễ dàng, lại còn xuất hiện một người phụ nữ rắp tâm muốn phá hỏng nó.
Nhưng thực ra, nếu anh thật sự không thể vứt bỏ quá khứ, cũng chứng minh anh vẫn chưa chuẩn bị tốt. Vậy tôi đây cũng không cần lưu luyến cái gì nữa. Cho dù sẽ thống khổ khó chịu, tôi cũng không cần loại tình cảm không dứt khoát này. Tôi không phải một người nhu nhược, lại càng