XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.

n cảm thấy khó khăn, nước mắt lại gần như nhấn chìm tôi. Tê liệt ngồi trên sô pha, tôi cảm thấy mình bắt đầu phát run.
Cho đến giờ phút này, tôi mới ý thức được rằng mình muốn một đứa con đến thế nào, là muốn vì anh mang thai thế hệ sau đến thế nào.
Vẻ mặt dịu dàng kia của Lôi Nặc không ngừng hiện lên, đó là vẻ mặt háo hức cùng vui mừng khi tôi đồng ý sinh con càng làm cho tôi đau đớn.
Làm sao bây giờ? Tôi phải làm gì bây giờ?
Ông trời……
Rốt cuộc tại sao ông phải tàn nhẫn như vậy! Cướp đi quyền lợi làm mẹ của tôi! Cướp đi cơ hội hưởng thụ hạnh phúc gia đình của tôi!
Suy sụp che mặt khóc nức nở, tôi rất sợ hãi.
Thật sự rất sợ hãi! Nỗi bất lực thế này, cuộc đời tôi chưa từng có bao giờ……
“La tiểu thư.” Bác sĩ Lý đã đi tới, muốn an ủi cõi lòng đã tan nát của tôi.
“Tôi thật sự rất xin lỗi.”
“Không……” Tôi lau nước mắt, suy yếu lắc lắc đầu,“Thật sự, thật sự một chút hy vọng cũng không có sao?”
Câu hỏi gần như tuyệt vọng, trong lòng tôi cũng đang lặng lẽ rỉ máu.
“Tỷ lệ thật sự quá thấp……” Bác sĩ Lý đau lòng nhìn tôi, bất đắc dĩ lắc đầu. Kề sát đến giống như an ủi tôi mà nói “Nếu như, La tiểu thư và Lôi tiên sinh bằng lòng, cũng có thể thử thụ tinh ống nghiệm.”
“Ống nghiệm?”
Ống nghiệm lạnh lẽo kia sao?
Nước mắt lại không ngừng trào ra lần nữa, tôi thống khổ lắc đầu……






Trời, tối từ khi nào, tôi không biết. Tuyết, rơi từ khi nào, tôi cũng không biết.
Tôi đi trong gió lạnh rất lâu, đã dần dần lạc đường.
Mệt mỏi ngồi xổm dưới ngọn đèn đường, tôi thử nghỉ tạm một lúc để tìm kiếm phương hướng.
Gương mặt của mẹ dần dần hiện lên, loại tình cảm ỷ lại cũng nhanh chóng dấy lên.
Gọi điện thoại về nhà, lái xe rất nhanh đã tìm được vị trí chính xác của tôi. Nói thật, tôi đã thất vọng. Tôi hy vọng người xuống xe là mẹ, chứ không phải chú Lý quen thuộc.
“Dạo này không được tốt sao? Mẹ còn tưởng hai đứa là vợ chồng son ân ái đấy.” Mẹ đứng dậy, giúp tôi tắt đi ánh sáng cực mạnh kia.
“Mẹ……”
“Sao?”
“Mẹ nói có phải đàn ông đều hy vọng vợ mình vì mình mà mang thai thế hệ sau hay không?”
“Chuyện đó còn phải hỏi sao, nối dõi tông đường mà. Nhưng sao con lại hỏi cái này? Các con…… muốn có con rồi ư?”
Tôi im lặng không nói.
“Không phải vì chuyện này mà về nhà mẹ đẻ chứ. Sinh con là thiên chức của phụ nữ, tốt đẹp vô cùng! Con không muốn sinh sao?”
Tôi suy yếu lắc đầu. Không phải không muốn, mà là không thể. Bỗng nhiên mũi cay cay, tôi hít thở nhẹ, sợ sẽ khóc lên.
“Là muốn hay không muốn?” Thực hiển nhiên mẹ không thể hiểu được tâm trạng của tôi giờ phút này, vẫn không ngừng hỏi.
“Mẹ đừng hỏi nữa, con muốn nghỉ ngơi một lát. Mẹ ra ngoài đi.” Không còn sức lực nói xong, tôi lại chui vào ổ chăn. Đưa lưng về phía mẹ, rơi nước mắt.
Đến cả mẹ, tôi cũng không mở miệng được.
Thì tôi phải đối mặt với Lôi Nặc thế nào đây! Tôi không biết nữa……
“Ài…… sinh con không phải chuyện gì xấu, tuổi con cũng không còn nhỏ, suy nghĩ kỹ lại đi.” Bất đắc dĩ nói xong, mẹ liền đi ra ngoài.
Nước mắt bắt đầu trào ra, tôi rơi vào thật sâu bên trong thống khổ cùng tự trách. Rất lâu, không thể đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, tôi rời khỏi từ sớm.
Một đêm không ngủ, tôi đi thẳng vào văn phòng. Tôi không muốn về nhà, là không dám về nhà. Tôi sợ đối mặt với Lôi Nặc, sợ đối mặt với cặp mắt cực nóng kia.
Tôi thật không muốn nhìn thấy bộ dáng mất mát của anh. Tôi không thể, ít nhất là bây giờ tôi thật sự không thể.
Uống một ly trà xanh tươi mát, tôi hơi mất hồn. Hương vị nhìn như nhàn nhạt kia lại vô cùng đậm đà, vẫn làm cho tôi mê muội.
Mở di động lên, không ngoài ý muốn bên trong tất cả đều là tin nhắn thoại của Lôi Nặc.
Nghe từng lời nhắn quan tâm của anh, trong lòng tôi chua xót. Những lo lắng ấy, những thương yêu ấy, lúc này đều làm tôi đau đớn sâu sắc.
Làm sao bây giờ! Em thật không muốn làm anh thất vọng biết bao. Em phải nói thế nào với anh, nói thế nào với anh việc này bây giờ!
Rì — rì — rì –
Điện thoại rung lên, tôi thấp thỏm nhìn hiển thị số gọi đến trên màn hình, sau khi nhìn thấy không phải Lôi Nặc, mới bắt mắt.
“Mẹ?” Mẹ chồng gọi tới sớm như vậy, nhất định là có chuyện quan trọng nào đó.
“Tâm Âm à, mẹ có chút chuyện muốn nói với con, không biết tối nay con có thời gian không?”
“Tối nay? Dạ, được. Ở đâu ạ?”
“Ở khách sạn Thiên Hiệp Chi Lan, mẹ sẽ cho người đến đón con.”
“Không cần đâu ạ, con biết chỗ đó, tự con đến là được rồi.”
“Ừ, vậy tối gặp.”
Mẹ chồng trước nay đều không có việc không lên Tam Bảo Điện, lần này không biết lại có chuyện gì muốn cho tôi biết.
Tuy rằng mỗi lần bà xuất hiện cũng không có chuyện tốt gì, nhưng tôi bây giờ đã không quan tâm nhiều vậy nữa rồi.
“Em tới sớm vậy sao?”
“A –”
Giọng nói đột nhiên vang lên, luôn luôn sẽ dọa người ta thét chói tai. Quý Phong Nhiên luôn thích thần không biết quỷ không hay như vậy.
“Sao thế? Vành mắt đen đậm như vậy, giống như khổ sở vì cái gì ấy?” Anh ta lượn quanh tôi một vòng, ra s