Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

tay anh.
Vì để cho anh chút không gian, tôi ngồi xuống sô pha cách đó không xa, nghỉ ngơi.
Lát sau, anh xem xong. Xoay người lại, nhìn tôi.
“Anh sao vậy?” Tôi không hiểu sự im lặng bây giờ của anh.
“Anh cảm thấy rất buồn.” Anh thấp giọng nói, sắc mặt cũng không tốt bao nhiêu.
“……” Tôi không nói gì.
“Cô ấy, thật sự thay đổi rồi.” Một lúc lâu sau, anh nói ra một câu như vậy. Rồi đến ngồi cạnh tôi, vươn tay kéo tôi vào lòng.
Tôi hiểu được ý anh, tôi biết anh nhìn ra được sự thật trong tờ báo kia.
Dù sao cũng từng là người yêu, thật giả nhất định sẽ nhìn rõ hơn so với người ngoài.
“Mọi người đều sẽ thay đổi.” Tôi chỉ có thể nói như vậy. Nghe ra được sự thất vọng từ lời nói của anh.
“Có lẽ là trước nay anh vốn chưa từng thật sự hiểu rõ cô ấy.” Anh yếu ớt nói xong, nhìn về phía tôi.
“Không ngủ ngon sao?” Sờ sờ mặt tôi, anh nhẹ giọng hỏi.
Tôi lắc lắc đầu, tựa vào bờ vai anh.
Mệt mỏi, thật sự mệt mỏi quá. Cảm xúc tồn đọng trong lòng, làm cho tôi không chịu nổi gánh nặng.
“Về nhà nghỉ ngơi thôi, ngày mai lại đi làm?” Anh hôn lên trán tôi, thấp giọng nói.
“Ừm.”
Tôi muốn về nhà, trở lại chiếc giường thoải mái kia. Nghỉ ngơi thật tốt một chút, rồi sẽ nói với anh sự thật làm tôi tuyệt vọng kia.
“Đi thôi.” Anh vỗ vỗ tay tôi.
“Anh không đến công ty sao?” Tôi đứng dậy, nhìn anh cả người âu phục giày da.
“Đưa em về nhà rồi sẽ đi sau.” Anh cười cười, đi tới cửa.
Thu dọn đồ đạc xong, xin nghỉ với Quý Phong Nhiên rồi tôi liền đi theo Lôi Nặc về.
Dọc theo đường đi, đều rất im lặng. Anh bật lên chút âm nhạc du dương, để tôi nghỉ ngơi trước một chút.
Nhìn ra được anh thật sự quan tâm tôi, muốn biết tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng anh không có hỏi, chính là cho tôi đủ không gian.
Tôi ngồi thẳng dậy, cảm kích hôn lên bên mặt anh. Anh đang lái xe, rõ ràng sửng sốt. Có chút không rõ nên nhìn tôi, không biết tôi vì sao lại đột nhiên làm vậy.
Tôi thản nhiên nở nụ cười, sau đó nhắm hai mắt lại. Không muốn trả lời, cũng không muốn nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập nghi hoặc kia của anh.
Sẽ biết, cái gì anh cũng sẽ biết được.
Hãy cho em một chút thời gian nữa, thật sự chỉ cần một chút nữa là được rồi.
Thần kinh căng thẳng dưới âm nhạc du dương ấm áp kia, chậm rãi thư giãn.
Tôi vẫn ngủ. Cho đến khi anh bế tôi lên lầu, đắp chăn bông lên, tôi cũng vẫn mơ mơ màng màng .
Cảm nhận được anh dịu dàng vuốt ve cùng nhẹ nhàng hôn xuống không tính là rõ ràng lắm, tôi nỉ non nói cái gì đó, chính mình cũng không nhớ được. Chỉ cảm thấy hơi thở anh rất gần, vây quanh mình. Cảm giác an toàn mãnh liệt kia, làm cho tôi yên tâm tiến vào mộng đẹp.
Tiếp đó, cái gì cũng không biết nữa.
Lúc tỉnh lại, màn đêm đã buông xuống. Sau khi rửa mặt chải đầu xong, tôi quyết định đến buổi hẹn với mẹ chồng.
Gọi điện cho Lôi Nặc, lại bị chuyển tới hộp thư thoại. Để lại lời nhắn, tôi báo cho anh biết việc mình sắp làm.
Không muốn để anh lo lắng nữa, một người đàn ông cần quản lý sự nghiệp khổng lồ như thế, không cần phải chịu thêm vất vả nữa.
Dặn dò lái xe xong, tôi ngồi lên xe. Chậm rãi, rất sớm tôi đã đi tới nhà hàng hẹn trước.
Mẹ chồng là người không thích đến muộn, mà tôi cũng rất tôn trọng bà.
Ngồi trong phòng đặt trước, uống trà, xem tạp chí, thời gian cũng trôi qua rất nhanh. Nhìn đồng hồ, cũng sắp đến giờ. Đang định gọi điện. Mẹ chồng đã đi vào.
Dáng người bà mảnh khảnh, ăn mặc cũng không hoa lệ, nhưng vẫn luôn có loại khí chất phu nhân khiến người ta khó có thể không chú ý.
“Mẹ……” Tôi đứng dậy chào.
“Ừ, con tới sớm vậy.” Mẹ chồng cởi áo khoác, đưa cho tôi.
“Cũng không sớm lắm ạ.”
“Ngồi đi.” Mẹ chồng bảo tôi ngồi xuống. “Hôm nay cứ chọn món ngon đi, mẹ mời con.”
“Cảm ơn mẹ.” Tôi nở nụ cười, rót chén trà cho bà.
Sau đó, chúng tôi bắt đầu tán gẫu. Chọn món, bữa ăn cũng tiến hành thuận lợi.
Mẹ chồng vẫn chưa đi vào đề chính, mãi đến sau khi dùng xong món tráng miệng. Sắc mặt bà mới nghiêm túc nhìn về phía tôi, cầm hai tay của tôi.
“Tâm Âm à……”
“Dạ?”
“Bác sĩ Lý bà ấy…… đã nói cho mẹ biết cả rồi.”
Lời nói nhỏ nhẹ kia, khi nói ra lại làm lòng tôi đau đớn. Trong đôi mắt hiền lành, lộ ra ánh mắt đồng tình, tay cầm tay tôi cũng không khỏi chặt hơn.
“Dạ……” Tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng bà. Đau đớn rất vất vả mới áp chế được, lại rõ rệt kéo tới lần nữa. Nước mắt không nghe sai khiến mà tràn khỏi mi, tôi không dừng được mà khóc thút thít.
“Con à……” Mẹ chồng đau lòng gọi tôi, ôm lấy thân thể run run của tôi.
Nước mắt lại vỡ đê, tôi nghẹn ngào khóc rống. Cảm xúc hoàn toàn bộc phát trong nháy mắt, tôi cuối cùng cũng không khống chế được.
Cảm giác đau triệt nội tâm, cho rằng đã từng trải qua, cho rằng vào lúc Niếp Phong phản bội đã là đau nhất rồi, nhưng hiện giờ xem ra, tôi đã sai.
Lúc lâu sau, lòng tôi mới bắt đầu thoáng bình tĩnh lại. Cái ôm cũng không xem là quen thuộc kia của mẹ chồng lại cho tôi sức mạnh, cái loại chỉ có cùng là phụ nữ mới hiểu này khiến tôi ấm áp.
“Con có biết vì sao mẹ chỉ có một đứa con