Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.

h nhìn tôi cười cười. Duỗi cánh tay ôm tôi vào lòng. “Có một số việc cần sự phê duyệt của anh, nhưng giờ đã giải quyết xong cả rồi.”
Nhìn phía ngoài cửa sổ, phát hiện máy bay tư nhân của anh ta đã đứng trên sân đậu máy bay rộng lớn kia.
Hành trình đi Hà Lan lần này, ngoại trừ vì Tử Vận ra. Mặt khác còn vì người đàn ông vừa lên máy bay đã ngủ say bên cạnh tôi này nữa.
Sinh nhật anh sắp đến. Tôi dự định lặng lẽ mang đến một sự kinh ngạc vui mừng cho anh, đương nhiên ông lớn này vẫn chưa hay biết gì đâu. Thật ra nếu không phải anh kiên trì không đi cùng không được, tôi còn thực sự phải nghĩ nên mở miệng thế nào để bảo anh đi cùng nữa.
Nghiêng người nhìn khuôn mặt anh lúc ngủ, vành đen ở đáy mắt có thể thấy rõ ràng. Vì hành trình lần này, anh phải bận rộn mấy ngày mới xử lý xong lượng công việc khổng lồ. Vài buổi tối, lúc tôi chợt tỉnh giấc đều phát hiện đèn ở phòng đọc sách của anh vẫn sáng.
Thật sự là vất vả cho anh. Đây là lần đầu cùng anh xuất ngoại du lịch, tôi rất phấn chấn. Bởi vì đám cưới của chúng tôi, đến cả tuần trăng mật cũng không có. Trước đây vẫn thấy không sao cả, nhưng giờ nghĩ lại, cũng là một tiếc nuối không nhỏ.
Đắp lại tấm thảm đã bị tuột xuống cho anh, sờ sờ tóc anh, cuối cùng lại hôn một cái lên trán anh xong, mới ngoan ngoãn ngồi ổn định, nhắm mắt, tiến vào trạng thái lữ hành.
……
Máy bay tiếp đất, đã là mười một, mười hai tiếng sau. Vì đã là buổi tối nên chúng tôi đi thẳng về khách sạn nghỉ ngơi.
Nhìn thấy Tử Vận lâu ngày không gặp, đã là chuyện của ngày hôm sau.
Nhìn thân thể gầy yếu cùng vẻ mặt tiều tụy của cô ấy, lòng của tôi cũng bắt đầu đau.
Xa cách chưa đến một tháng thế mà cuộc sống của chúng tôi lại xảy ra nhiều biến hóa lớn như vậy.
“Cậu cùng anh ấy còn có thể không?” Cầm tay cô ấy, tôi nhẹ giọng hỏi.
Sau một đoạn ôn chuyện cậu khóc mình khóc, tôi đi vào đề chính.
“Không biết nữa.” Cô ấy mệt mỏi lắc đầu, lộ ra một nụ cười chua xót.
Dáng vẻ tuyệt đẹp, cho dù là không thoa son phấn, tiều tụy không thể tả thì vẫn đẹp đến làm cho người ta run sợ.
“Tử Vận, bất kể cậu chọn sống một cuộc sống như thế nào, mình cũng đều hy vọng cậu có thể hạnh phúc. Sau này đau lòng cũng thế mà khổ sở cũng vậy, đừng quên còn có mình.”
“Ừ……” Cô ấy điềm đạm gật đầu, vành mắt bắt đầu ướt át. Hít sâu một hơi, nhìn tôi lại lên tiếng: “Đừng nói mình nữa, còn cậu? Gần đây tốt không?”
“Mình cũng coi như tốt. Tuy rằng không phải thuận buồm xuôi gió, nhưng cũng không có gì trở ngại.” Sơ sài nói qua, cái mà tôi quan tâm hơn hiện giờ chính là thể xác và tinh thần cô ấy.
“Anh ta là thế nào vậy?” Tử Vận nhìn lướt qua Lôi Nặc ngồi ở phòng khách, quay đầu hỏi tôi.
“Lãng tử quay đầu.” Bốn chữ đơn giản, đủ để hình dung tất cả.
“Ừ……” Tử Vận hiểu ý cười cười, nhìn tôi: “Cậu bây giờ, đã khác rồi.”
“Vậy ư.”
“Đang yêu. Phụ nữ có tình yêu tưới vào, luôn chói mắt làm người ta không thể không chú ý.”
“Ừ, đối với anh ấy mình có cảm giác tim đập. Bây giờ cũng rất hạnh phúc.” Lược bớt đi câu dự định có một đứa con, tôi không muốn cô ấy thấy cảnh thương tình.
“Mình mừng cho cậu.” Cô ấy yếu ớt nói.
Tôi cười với cô ấy, yêu thương nhìn cô ấy, hy vọng có thể an ủi vết thương lòng của cô ấy. Nhưng việc duy nhất tôi có thể làm, ngoại trừ ủng hộ cùng quan tâm về mặt tinh thần ra, thực sự cũng không thể làm gì khác.
Dang hai tay, tôi ôm chặt lấy cô ấy.
Đó là thương tiếc giữa phụ nữ, đó là tình cảm giữa bạn bè.
Tôi hiểu, tôi thật sự hiểu sâu sắc nỗi thống khổ của cô ấy.
Không biết làm sao cùng với cảm thán, đều dâng lên trong lòng.
Tôi thật sự không giỏi việc ở cùng người bị tổn thương, cho dù bản thân là một bác sĩ tâm lý. Đối mặt với bệnh nhân khác tôi có thể đánh giá một cách khách quan, từ đó đưa ra một số đề xuất.
Nhưng khi đến lượt người mình thật sự quan tâm, tôi lại chỉ có thể cùng cảm nhận sự thống khổ đó.
Làm bạn cả ngày, chúng tôi tản bộ, tâm sự. Làm tất cả những chuyện có thể khiến cô ấy thoải mái. Lôi Nặc thì giống như một người hầu, giúp chúng tôi làm cái này, cái kia.
Rất muộn, mới rời khỏi phòng ở của cô ấy. Lúc trở lại khách sạn, đã là gần sáng.
Sau khi tắm rửa toàn thân mệt mỏi, tôi gần như là ngả đầu liền ngủ ngay. Trong lúc mơ mơ màng màng cảm giác được Lôi Nặc đắp chăn cho tôi, hôn lên mặt tôi. Mà anh cũng là lần đầu tiên, ngoan ngoãn ôm tôi ngủ, không có bất cứ ý nghĩ không an phận nào.
Trải qua một đêm nghỉ ngơi, cuối cùng tôi đã khôi phục sức sống ngày xưa, vẻ mặt anh cũng sáng láng lên. Anh dẫn tôi dạo chơi danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, giống một quý ông mà theo sát tôi, bảo vệ tôi.
Tử Vận, liền giao cho Niếp Hoàn Vũ. Chuyện giữa những người yêu nhau, vẫn là để bọn họ tự giải quyết tốt hơn.
Vả lại lát nữa, tôi còn chuẩn bị một vài bất ngờ, muốn cùng chúc mừng với anh.
“Em đã nói muốn dẫn anh đến một nơi rồi, vì sao bây giờ trở về khách sạn vậy.” Bị anh nài ép, kéo tới cửa phòng.
Vốn định ở một nơi khác mà Niếp Hoàn Vũ đã giới thiệu để chúc mừng sinh nhật anh, chuẩn bị ổn rồi! Nhưng đều bị a


Polly po-cket