Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.
hai mắt nghe tiếng đi lại quen thuộc trong phòng của anh. Sau khi hôn lên môi tôi một cái, anh đứng dậy cởi quần áo đi vào phòng tắm.
Theo tiếng nước vang lên, tôi cũng ngồi dậy.
Sửa sang lại đầu tóc, chờ đợi anh.
Tâm tình đã gắng sức bình tĩnh vào trước đó, nhưng giờ phút này nghe tiếng nước ào ào kia, suy nghĩ khẩn trương cùng phức tạp lại kéo đến lần nữa.
“Ừ, em nói đi.” Anh cầm tay tôi.
“Em…… hôm qua, em đã đi đến bệnh viện một chuyến.” Chậm rãi mở miệng, tôi thu tầm mắt mình lại.
“Bệnh viện? Em bị làm sao? Chỗ nào không được khỏe?” Anh khẩn trương nhìn tôi, lập tức từ trên giường ngồi dậy.
“Em…… tưởng là mình mang thai.”
“Mang…… thai.” Vẻ mặt anh khẩn trương, trong mắt lấp đầy hưng phấn cùng chờ mong. Bàn tay to vịn ở cánh tay tôi, cũng không khỏi dùng sức.
“Em tưởng! Em chỉ tưởng thôi.”
“Tâm Âm……”
“Em không có mang thai.” Cúi đầu, né khỏi anh. Tôi không dám đối mặt với ánh mắt cực nóng tràn ngập quan tâm kia.
“Không sao, lần này không có. Sau này còn rất nhiều cơ hội.” Anh thấp giọng nói xong, vươn tay muốn ôm tôi về.
“Không! Sau này cũng không có nữa.” Tôi thấp giọng nói xong. Đẩy anh ra, đứng dậy đi đến bên cửa sổ. Không muốn nhìn bộ dáng anh rõ ràng rất thất vọng, lại muốn giả vờ không hề gì.
“……”
Im lặng, lan tràn ra. Chỉ cảm thấy phía sau lưng anh đã chậm rãi tới gần, hơi thở nóng rực phả lên gáy tôi. Anh ôm chặt lấy tôi từ phía sau. Sau đó, chỉnh lại tư thế của tôi, làm cho tôi chỉ có thể nhìn thẳng anh.
“Rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Vẻ mặt anh chuyển thành nghiêm túc, giọng điệu cũng không tự giác giảm xuống rất nhiều.
“Tử cung lạnh, năng lực của trứng yếu. Em, không có khả năng sinh con.” Nhìn thẳng anh, tôi tàn nhẫn gằn từng tiếng mang hy vọng nảy sinh trong mắt anh hủy diệt.
Nước mắt, không biết đã chảy ra từ khi nào.
Cho dù có ra vẻ trấn định đến thế nào thì cảm xúc chung quy đã đến điểm cực hạn. Tôi thống khổ nhìn anh, bất lực lắc đầu.
Em thật sự không muốn nói những điều này với anh, thật sự không muốn bóp chết ước mơ của anh, thật sự không muốn làm hạnh phúc của chúng ta chết đi đâu!
“Ống nghiệm thì sao? Còn có thể thử thụ tinh ống nghiệm mà!” Kinh hoàng qua đi, anh bối rối nói. Trong mắt lại lần nữa hiện lên hy vọng.
Tôi khóc thút thít lắc đầu, nước mắt giống như vỡ đê, liều mạng chảy ra.
“Xác xuất thành công quá thấp……”
“Không sao cả! Không sao cả! Chỉ cần có một chút khả năng, chúng ta vẫn sẽ có hi vọng!” Trong miệng anh nói như vậy, nhưng trong ánh mắt lại lộ vẻ thống khổ.
“Xin lỗi…… xin lỗi…… em thật sự có lỗi với anh!”
“Không, không! Em hãy nghe anh nói, em không có lỗi với bất kỳ ai cả, xảy ra chuyện này người khổ sở nhất chính là em. Anh thân là chồng làm sao có thể cảm thấy em có lỗi với anh được! Con, có thì tốt nhất. Còn nếu thật sự không thể có, chúng ta cố cưỡng cầu cũng không được.”
“Em phải làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ đây! Em muốn có một đứa con, em muốn sinh ra con của anh. Em muốn người một nhà chúng ta vui vẻ sống cùng nhau.”
“Đừng khóc, đồ ngốc.” Anh lau nước mắt ở hai má tôi, ôm chặt lấy tôi, vỗ nhẹ tóc của tôi.
“Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, ngay cả người nhân bản còn có thể. Chúng ta sinh một đứa con cũng nhất định được.”
“Nhưng…… nhưng tỷ lệ nhỏ đến gần như không có khả năng.”
“Anh mặc kệ là tỷ lệ gì! Chỉ cần có hy vọng chúng ta đều phải đi thử. Nếu thật sự không được, chúng ta cũng sẽ chấp nhận.” Anh cương quyết nói xong, buông tôi ở trong lòng ra, trong con ngươi đen chân thành tha thiết lộ ra kiên nghị trước nay chưa từng có.
“Nặc……” Tôi không biết phải nói cái gì, nước mắt lại chảy xuống lần nữa.
“Hãy tin anh, việc này cũng chẳng có gì đáng ngại cả.” Anh hôn lên nước mắt tôi.
“Em……”
“Đừng sợ, anh là chồng của em. Cho dù trời có sập xuống, cũng có anh chống đỡ.” Phát hiện thân thể tôi hơi hơi run run, anh ôm chặt lấy tôi. Khẽ nói bên tai tôi.
“Vâng……”
Nước mắt cảm động trào ra, tôi dang hai tay ôm chặt lấy anh.
Giờ phút này tôi cảm nhận được sâu sắc cái tốt của anh, cảm nhận được sâu sắc trái tim hết sức chân thành của anh. Tôi biết là anh yêu tôi, cho dù anh chưa nói bao giờ. Tôi vẫn biết anh quan tâm tôi rất sâu sắc, dù cho anh chưa bao giờ kể công đi nữa.
Một người đàn ông đã từng phong lưu, lại cho tôi cảm giác an toàn mà tất cả mọi người không thể cho, cũng cho tôi dũng khí trước nay chưa từng có.
“Ngày mai anh sẽ cho người liên hệ bác sĩ tốt nhất, chúng ta cùng nhau đối mặt. Đừng lo lắng.” Anh thoáng buông tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi, dịu dàng nói.
“Được.” Tôi hôn lên môi anh, ôm anh thật chặt.
“Ừm.” Anh khẽ thở dài, vỗ vỗ phía sau lưng tôi. Ôm ngang lấy tôi, đặt lên giường.
“Nặc……”
“Sao?”
“Nếu…… Mẹ muốn anh chia tay với em, anh sẽ làm thế nào?”
Anh đầu tiên là ngẩn ra, sau đó bàn tay to vỗ nhẹ mặt tôi.
“Sẽ không. Anh sẽ không để tình huống đó xảy ra. Yên tâm, những việc còn lại cứ giao hết cho anh.”
“Ừm……” Vành mắt tôi đỏ hồng gật đầu.
Đây chính là cái gọi là đàn ông.
Người đàn ông đỉnh thiê