Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1804 lượt.

học. “Thật là rất buồn cười … Nhiều năm như vậy, cuộc sống của tớ giống y như một câu chuyện cười. Ông biết rõ tớ hiểu lầm, nhưng lại không nói cho tớ biết, khiến tớ sai lại càng thêm sai.”
“Cậu cũng chẳng sai gì cả, không phải công thành danh toại, áo gấm vinh quy sao? Cũng chỉ là hại tớ và Tần Chinh nảy sinh chút mâu thuẫn nho nhỏ, chúng tớ cũng đâu có so đo. Cậu cũng đừng nói phải du học tha hương, cậu học thì có lợi cho chính cậu, bây giờ cậu làm tổng giám đốc rồi, kiếm một đống tiền, vừa có tiếng vừa có miếng, lợi lộc như vậy người khác có muốn cũng chẳng được.”
“Không phải như thế …” Trong mắt Vệ Dực hiện lên chút mơ màng, tôi cảm thấy cậu ta sắp tẩu hỏa nhập ma.
“Thế thì là thế này. Ba cậu lúc trước đã đồng ý với mẹ cậu không nói cho cậu về thân thế thật của cậu, ông ấy đã giữ lời, sự thật là gì tớ cũng không rõ, nhưng bọn họ làm như vậy chắc cũng là vì tốt cho cậu. Đương nhiên cậu có thể không cảm kích, nhưng trả thù xã hội gì đó, thì thôi đi. Tốt xấu gì cũng là người học đại học ra, đừng có yếu đuối như vậy a.”
Vệ Dực cười khổ lắc đầu, “Cậu nói nhiều quá.”
“Tớ không nói nhiều sợ là cậu nghĩ không ra a. Chuyện này đều đã là quá khứ, cậu nên hướng về phía trước, kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, cưới vợ, cưới một cô vợ thật xinh đẹp!” Tôi vỗ vỗ vai cậu ta nói, “Tớ và Tần Chinh đã định ngày cưới là 11, cậu dưỡng thương nhanh chút còn làm phù rể cho anh ấy chứ!”
Cậu ta chớp mắt, nghi hoặc nói: “Phù rể?”
“Phải” Tôi cười nói, “Nhân duyên của Tần Chinh không tốt lắm, có lẽ phù rể không dễ tìm, cậu thì có sẵn đấy thôi. Thật ra vốn ở đại học X, tuy là cậu không đẹp trai, không cao, không thông minh, không tài hoa bằng anh ấy, nhưng nhân duyên của cậu vẫn tốt hơn anh ấy nhiều …” Tôi nghi hoặc hỏi, “Đấy là vì sao nhỉ …”
Vệ Dực cười khổ: “Cậu ta đang an ủi tớ, hay là đang đả kích tớ?”
“Vừa an ủi vừa đả kích, như vậy mới có thể cân bằng, để cậu hăng hái tiến lên lại bớt kiêu căng, nóng vội!”
Vệ Dực nắm nạng đứng lên, một chân bó bột treo lưng chừng, đi lại thật khó khăn.
“Tần Chinh có thể lấy được cậu, là may mắn của cậu ấy.” Cậu ta bỗng nhiên phun ra một câu như vậy.
Tôi ngượng ngùng nói: “Cậu khen như vậy tớ ngại quá a. Khen thêm vài câu đi.”
Vệ Dực khóe mắt giật giật, thở dài.
Tôi đi theo bên cạnh cậu ta truy hỏi: “Cậu còn chưa nói có làm phù rể hay không nữa.”
Vệ Dực nói: “Sợ là Tần Chinh sẽ không hài lòng.”
Tôi nói: “Không vấn đề gì, cậu mừng nhiều tiền chút là anh ấy OK liền.”
Vệ Dực: “…”
“Hơn nữa, đến khi đó khách nữ cũng rất nhiều, cậu cũng chả còn ít tuổi nữa, là lúc nên tìm bạn rồi. Cậu còn thích Bạch Vi ư?” Lòng tôi cân nhắc, tôi không thể nhìn cậu ta nhắm mắt làm liều mà cưới Bạch Vi, nếu không đến lúc đấy xảy ra chuyện gì, sợ là lại liên lụy đến Tần Chinh nhà tôi.
“Tớ với cô ấy, là vì lợi ích của đôi bên thôi, nói gì đến thích.”
Nghe nói Vệ Dực nằm viện mấy ngày, Bạch Vi cũng đến được một lần, cũng chính là cái lần đưa cậu ta đến đấy.
Xem ra, hai người này cũng tan rồi.
Tôi cảm thấy mình thật quá bao dung, ba Tần coi Vệ Dực như con nuôi, tôi cũng như nửa người nhà của cậu ta rồi. Cái gọi là người nhà, chính là người mà mình đánh được, người khác không đánh được.
=========
Chương này ra trước, hôm sau (1/10/2010) tác giả viết chương kết của Quả nhân có bệnh, bạn ấy bày tỏ là: nuôi con gái, rồi lại nhìn nó lớn lên lập gia đình, thật đau lòng …
Mình thì mình nghĩ: bạn tác giả, bạn cũng thật biến thái quá đi, bên này thì vui tươi, phớ lớ như này … bên kia thì khiến người ta đau lòng, thắt ruột như vậy … thế mà bạn vẫn hai tay hai súng được, chẹp, thật không phải người bình thường






Cao nhân …
Tôi áp giải Vệ Dực về phòng bệnh, sau đó gọi điện cho Tần Chinh để anh quay về, dưới ánh mắt lạnh lùng đoàn kết nhất trí của tôi và Tần Chinh, mũi tiêm lạnh như băng chui vào mạch máu Vệ Dực, để cậu ta chịu tra tấn cả về tinh thần và thể xác.
Tôi nói một cách thấm thía: “Chúng tớ kết hôn, cậu thế nào cũng không thể chống nạng mà đến được, nửa tháng này cậu ngoan ngoãn dưỡng thương đi, Chu Duy Cẩn nhà tớ lần trước gẫy tay gẫy chân thế nào mà cũng chỉ qua 2-3 ngày là đã chạy nhảy được rồi, nửa tháng thì ba đầu sáu tay cũng mọc ra được. Mấy ngày này chúng tớ hơi bận, có lẽ không thể tới thăm cậu được, nhưng mà tớ tin cậu nhất định sẽ không phải chịu cảnh cô đơn đâu.”
Sẽ có các chị em y tá thay chúng tôi trân trọng, bảo vệ cậu ta …
Vệ Dực ủ rũ dựa vào đầu giường, vô lực gật gật đầu, nói: “Các cậu đi đi.”
Ông cụ này nhìn người phân phân hợp hợp quen rồi, có lẽ cho rằng cuộc đời cô đơn lạnh lẽo như tuyết rồi …
Tôi trả phí dừng xe cho ông, trước khi Tần Chinh nổi bão phải vội đưa anh rời khỏi hiện trường.
Bà thím ở cục dân chính thì mang bộ dạng u ám như đời sống tình dục không hòa hợp, ngẩng đầu liếc tôi và Tần Chinh một cái, lại đặc biệt chú ý cái bụng hơi nhô lên của tôi, giọng điệu chả mấy thân mật, lầu bầu một câu: “Lại một đứa không biết tự yêu lấ


Disneyland 1972 Love the old s