Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.
a nữa …” Thẩm Phong thán phục vỗ vỗ vai tôi, “có thế lực mạnh như vậy, lúc đầu sao còn để Vệ Dực coi 3000 kia như rác làm gì?”
“chuyện này mày không biết phép tắc rồi, bà bác kia muốn phí diễn xuất, bạn bè tao làm diễn viên quần chúng chả nhẽ không cần a? phép tắc trong giới là một phần, để bọn họ nhúng tay cũng không tốt lắm. Dù sao Vệ Dực nhiều tiền như vậy, tao coi như cướp của người giàu chia cho người nghèo.” Tôi trước sau vẫn coi Vệ Dực là kẻ cho vay nặng lãi. Những người này thật ra cũng biết ba tôi là Chu Dịch, chẳng qua “ ba tôi là Chu Dịch” xem ra còn không bằng “trong tay tôi có nhân dân tệ”, cho dù bọn họ bằng lòng làm diễn viên khách mời vì tình nghĩa, tôi cũng ngại để cho bọn họ làm không công. Bảy người vừa đứng lên trong đó là mất 1500, lại vừa đưa 250 nữa, thật không rẻ nha!
Thẩm Phong phụt một tiếng, “Đồ hèn”
Tôi đưa chỗ tiền còn lại cho Vệ Dực, xe cậu ta đỗ ở bên ngoài, nhìn qua không có vấn đề gì. “Hay là cậu tìm một khách sạn nghỉ một giấc trước đã? Tỉnh táo lại chút rồi tính tiếp.”
Tôi đoán cả đời Vệ Dực cũng chưa từng khốn khổ như vậy.
Vệ Dực gật gật đầu, cười cười với tôi. “Mấy hôm sau sẽ gọi cho cậu, tiền khi khác tớ sẽ trả.”
“Không vội không vội, hòa thượng chạy được chứ miếu không chạy được.” Tôi cười tủm tỉm nói. Lúc này tôi cũng ngại hỏi cậu ta sao không tìm ba Tần giúp đỡ.
Chu Tiểu Kỳ, em thắng!
Trên đường về nhà, Thẩm Phong cứ nhìn chằm chằm tôi, cũng may da mặt tôi đủ dày, cũng nhờ vào sức dẻo dai được tôi luyện do ở cùng phòng với nó suốt 4 năm, địch bất động, ta bất động … về nhà rồi mới động.
“Chu Tiểu Kỳ, trước giờ tao vẫn nghĩ một chuyện, mày là hai thật hay giả hai ( ngu thật hay vờ ngu) ” Thẩm Phong vuốt vuốt cái lông mày đang nhíu lại nhìn tôi chăm chú.
“Mày quá coi thường tao rồi.” Tôi nghiêm túc nói, “Mày còn thiếu của tao 248 đơn vị!”
Câu bạn Phong nói là :你是真二,还是装二, và bên dưới bạn Kỳ bảo là : 你少算了我二百四十八, đây là do 2 hay 250 đều là tiếng lóng chỉ người ngốc ngếch, đần độn. Xoắn hết cả não mới tra ra và hiểu được được ý nghĩa của đoạn hội thoại này
“Anh nói lúc nào?” Tôi ngây người.
“Vừa xong”
“Cái tiếng “ờm” qua quýt kia ý hả?” Tôi dùng trán húc húc vào vai anh, “Tần Chinh, anh chắc chắn là đang trả lời em, chắc chắn là nghe rõ lời em nói chứ?”
Anh đưa tay xoa xoa hai má tôi, cười dịu dàng, “Nghe rõ rồi, là anh phải lòng trước.”
Tôi ngẩng phắt đầu, vô cùng kinh hãi lại cực kỳ sung sướng nhìn chằm chằm anh. “Anh thừa nhận rồi nhá!”
“Chưa từng phủ nhận.”
Người đàn ông này bên ngoài bị người ta coi là hoa trên đỉnh Everest, không khí loãng, chỗ nào cũng khiến người ta thấy lạnh như băng, nhưng ở trước mặt tôi lại như hoa nở xuân về, khiến cho tâm tình người ta rạo rực …
Tôi nuốt nuốt nước miếng, nói: “Vậy hồi trước lúc anh cưỡng hôn em, tại sao lại nói, “Chu Tiểu Kỳ, em thắng”.”
Sóng mắt Tần Chinh khẽ động, như là nghĩ ngợi một chút, mới hiểu ra tôi đang nói gì, rồi mới khẽ cười một tiếng, cũng không có ý sửa lại cái chữ “cưỡng hôn” kia. “Không sai. Không phải có câu nói, người thua cuộc, luôn là người yêu trước sao.”
Câu ấy, bấy giờ tôi mới hiểu.
Nếu như nói về gảy đàn nhị, Tần Chinh chắc chắn là danh thủ quốc gia, còn tôi chắc chắn là con trâu mặt đờ đẫn kia. Một câu của anh ý tại ngôn ngoại, tôi nghe rồi vài năm cũng không hiểu, còn phải để anh giải thích tỉ mỉ cho tôi nghe. Nhưng mà tôi làm sao mà dự đoán được đàn ông chân chính như anh mà lại có thể đàn hát “18 điệu sờ” được cơ chứ …
Thập bát mô: mình đọc xong bài này mà đỏ mặt tía tai, dạng này mình liệt vào dâm thơ :”>, bạn nào có hứng thú có thể vào đây để đọc 18 điệu sờ
Tôi rất muốn giải thích tỉ mỉ lại cho Thẩm Phong, không biết làm sao mà lúc trước nó kiên quyết cho là là Tần Chinh bẫy tôi, bây giờ chuyển đi một chút, tiếp tục kiên quyết cho là tôi bẫy Tần Chinh.
Nó đây là quá coi trọng tôi a, vẫn quá coi trọng tôi a …
Thực ra, những người khác không hiểu Tần Chinh, tôi cũng chẳng giận chút nào, kể cả Thẩm Phong cũng vậy, người bình thường làm sao biết được Tần Chinh – con người mặc vest, đi giày da, bộ dạng nghiêm cẩn lạnh lùng tỏa mùi cấm dục như thế lại ẩn giấu một trái tim rạo rực tới vậy. Người khác đều cảm thấy anh yêu tôi chưa đủ, đó là vì bọn họ không được nhìn thấy lúc anh tốt với tôi, mỗi lần vào mạng dâm dâm nhìn thấy những chủ đề khiến người ta khó chịu, lệ rơi đầy mặt như kiểu “gặp được người đàn ông như vậy, cô hãy lấy anh ấy đi …” Tôi đều nhịn không được muốn lôi Tần Chinh tới nhà thờ.
Mạng dâm dâm: theo ngu ý của mình thì nó là renren.com bị tác giả đọc lái đi thôi.
Dù có như thế, nhưng chuyện áo mưa rởm này, thật không phải tôi cố ý mua mà!
Thẩm Phong nói: “Mày với Tần Chinh nói gì nghe nấy, chuyện với Vệ Dực lần này, có cần viết một bản tấu chương thông báo chút không?”
Đây là dội một chậu nước lạnh ư.
“Mày thấy cần thiết ư?” Tôi hỏi ý kiến bạn thân tí.
Thẩm Phong bắt chéo hai tay, “Mày là hổ già, tự mày quyết định.”