pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

của bản thân lại không để lộ. Giao dịch không có lời như vậy, tôi dễ dàng loại bỏ. Cho nên khi đấy đối với loại người này, tôi vẫn là kính nhi viễn chi(tôn kính nhưng không dám tới gần).
Nó đá lại tôi một cái, cười như hoa nói với Vệ Dực: “Cậu cũng coi là rất thông minh, biết tìm tới Tiểu Kỳ. Phải rồi, cậu làm sao biết được Tiểu Kỳ ở thành phố A?”
“Cậu ấy với Tần Chinh là đồng hương.”
Thẩm Phong tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cậu cũng biết quê Tần Chinh là thành phố A sao?”
Vệ Dực quay đầu nhìn Thẩm Phong, cười đầy ẩn ý. “Đại danh Tần Chinh vang như sấm, thành phố A địa linh nhân kiệt, sao có thể không biết được?”
“Phải rồi, mấy hôm trước tớ còn gặp cậu ở nhà Tần Chinh.” Tôi thấy đề tài dẫn tới đây cũng ngấp nghé rồi, giờ mới mở miệng. “Cậu và Tần Chinh hóa ra có thân quen sao?”
“Không coi là thân, có gặp vài lần, không quen.” Vệ Dực thản nhiên cười nói.
Tôi nói: “Tớ còn tưởng là hai người là người thân nữa.”
Vệ Dực nở nụ cười: “Làm sao trèo cao được tới chứ.”
Tôi thấy lời này là lạ, có chút không phải. Vừa lúc mang đồ ăn lên cắt ngang cuộc nói chuyện, tôi nháy mắt với Thẩm Phong, hỏi nó có nên mở miệng hỏi chuyện Bạch Vi không.
Thẩm Phong trừng mắt liếc tôi một cái, quay đầu nhìn Vệ Dực, giả cười nói: “Câu vừa rồi là tớ hỏi thừa rồi, thật ra Bạch Vi cũng là người thành phố A, cậu làm sao có thể không biết được chứ.”
Nói như thế, tôi cảm thấy càng lạ …
Vừa rồi Thẩm Phong hỏi Vệ Dực, sao mà biết tôi là người thành phố A.
Vệ Dực trả lời, tôi và Tần Chinh là đồng hương.
Dựa vào quan hệ thân sơ mà nói, không phải nên trả lời là vì tôi với Bạch Vi là đồng hương sao?
Thế nào mà Bạch Vi lại bị đẩy tới cuối cùng?
Cảm giác hình như không chỉ Tần Chinh có địch ý với Vệ Dực, Vệ Dực với Tần Chinh cũng chẳng thân mật chút nào. Thẩm Phong và Vệ Dực giương thương múa kiếm lời qua tiếng lại sắc bén, tôi nghĩ đến đau cả đầu, quyết định — ăn cơm trước!
Qủa nhiên tôi không thích hợp suy xét.
“Vệ Dực, hai hôm nay cậu có liên lạc với Bạch Vi không?” Thẩm Phong rốt cuộc cũng hỏi tới vấn đề chính.
Vệ Dực nhấp ngụm rượu, nhếch khóe miêng: “Có, sao vậy? Cậu có việc tìm cô ấy à?”
“Không có gì, hôm qua nghe bảo cô ấy không đi làm, nên nhân tiện hỏi thăm một chút. Sao mà cậu chả quan tâm tới bạn gái mình gì thế?” Thẩm Phong mỉm cười, đây là lười bao biện — tôi tỏ vẻ vô cùng tán thưởng trước sự dối trá đến là thành thật của nó.
Vệ Dực đang định trả lời, di động liền vang lên, nhìn xuống màn hình điện thoại, nở nụ cười có lỗi với chúng tôi rồi bước ra bên ngoài nhận điện thoại.
Thẩm Phong oán hận nói: “Tên Vệ Dực này, vẫn là lúc cậu ta thê thảm túng quẫn còn thấy dễ ưa.”
“Việc này có thể giải thích, mày có lòng thương cảm, lại có lòng hận thù giàu sang?” Tôi chẳng có hứng thú gì nhìn đám thức ăn trên bàn, cảm thấy ánh vàng lấp lánh đầy bàn. “Chính mày cũng là một vị phú bà.”
“Tao chưa từng cảm thấy mình là phú bà, hơn nữa hoàn cảnh gia đình cũng không so nổi với gia đình mày.”
“Nhưng sao vẫn cảm thấy mày thật lòng yêu quý tao nhỉ?”
“Nhà mày có tiền là chuyện nhà mày, mày nhìn có vẻ khiến tao động lòng thương cảm, thế là đủ rồi.” Cái vẻ khinh bỉ không chút che giấu này của nó cũng khiến tôi thật bất lực a …
Vệ Dực nhận xong điện thoại bước vào, nói: “Ngại quá, để các cậu đợi lâu rồi.”
Thẩm Phong tiếp tục thử: “Nói chuyện lâu như vậy, là Bạch Vi gọi tới ư?”
Vệ Dực liếc nó một cái, “Không phải, một khách hàng.”
Lúc này, cửa đột nhiên mở ra, một giọng nói lạnh băng truyền từ xa lại. “Sao tôi lại không biết, tôi từ lúc nào đã thành khách hàng của cậu?”
Tôi và Thẩm Phong sửng sốt, reo lên: “Tần Chinh?”
Tần Chinh quay đầu liếc tôi một cái, hình như cũng hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ trong tích tắc, rất nhanh đã nói: “Tiểu Kỳ, lại đây.”
Nhiều năm tập thành thói quen khiến tôi lập tức đứng dậy, đi tới bên cạnh Tần Chinh, cầm tay anh hỏi: “Sao anh lại đột ngột trở về? Di động lại tắt máy, em gọi thế nào cũng không được.”
Tần Chinh nắm chặt tay tôi, không trả lời câu hỏi của tôi mà nhìn chằm chằm Vệ Dực, vẻ mặt lạnh băng.
Vệ Dực cũng khoan thai đứng dậy, hai tay đút túi, nhìn thẳng lại anh, như cười như không.
Bầu không khí giữa hai người thật kỳ quái, vô cùng kỳ quái, tôi lại chẳng nhìn ra manh mối gì. Thẩm Phong bình chân như vại cứ thế ngồi xuống, khoan thai dùng bữa, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc mắt một cái, đối với sự bình tĩnh và tấm lòng quý trọng lương thực của nó,tôi cũng phải tán thưởng.
Tay tôi bị Tần Chinh nắm hơi đau, tránh ra một chút, anh lại hình như không phát hiện ra, ngón tay của bàn tay đang nắm tôi kia hơi trắng bệch, giống như đang cố gắng kiềm nén cái gì.
“Vệ Dực, những lời vừa nói tôi sẽ không nói lần thứ hai, tự giải quyết cho tốt.” Tần Chinh lạnh giọng nói, lập tức kéo tay tôi rời khỏi đó, tôi đột nhiên nhớ ra một việc, dừng chân nói: “Đợi chút!”
Tần Chinh quay đầu nhìn tôi, tôi quay đầu nhìn Vệ Dực, nói: “5000 đồng, cậu còn chưa trả tớ.”
Nụ cười của Vệ Dực nhất thời cứng đờ ở khóe miệng.
Tôi cầm lấy 5000 đồng đi the