Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
ng học trong một trường tiểu học, cùng đi học, cùng tan lớp, anh ấy hay tới nhà em, rất thân thiết với mọi người trong nhà, em cũng coi anh ấy như người một nhà. Lúc em lên lớp 11, anh ấy ra nước ngoài, sau chúng em cũng ít liên lạc, thỉnh thoảng anh ấy gửi bưu thiếp về cho em, năm trước mới về nước. Chu Duy Cẩn cố ý lừa anh trong điện thoại, Cố Thiệu không nói là muốn lấy em.” Tôi dừng một chút, lại nói tiếp, “Nhưng không phải là em không có ai để ý.”
“Em bỗng dưng chạy đi, người lại không mang theo di động, anh không tìm thấy em, rất lo sợ.”
Tôi tiếp tục uhm, để cho anh tiếp tục nói.
“Hôm đó anh đột nhiên trở về, không báo trước cho em, không gọi cho em ngay lập tức, khiến em cũng lo lắng như anh vậy, là anh không phải.”
Tôi biết anh muốn lung lạc tôi, muốn nói cho tôi biết, anh lo cho tôi cũng như tôi lo cho anh, trọng tâm của anh là ở câu “khiến em cũng lo lắng như anh vậy”.
Tôi tiếp tục giữ im lặng.
“Tiểu Kỳ” Anh nhéo nhéo lòng bàn tay tôi, giọng nhẹ như một tiếng thở dài, “Về nhà với anh nhé.”
Tôi rút tay mình khỏi tay anh, bắt đầu giả bộ ngủ, anh không thấy tôi đáp lại, cũng im lặng, im lặng khiến tôi từ giả vờ ngủ thành ngủ thật.
Đợi tới lúc tôi tỉnh lại, sắc trời cũng đã tối dần, mây đỏ đầy trời. Tôi trở mình, mới phát hiện ra tay mình đã bị nhét vào áo vest tự bao giờ.
Cả một hàng xe nối đuôi nhau, nhìn hướng đông không thấy đầu, ngó hướng tây không thấy đuôi, chúng tôi bị kẹt ở giữa đường. Khuỷu tay trái Tần Chinh đang chống trên cửa kính xe, tay phải nắm tay lái.
Tôi dụi dụi mắt, ngồi dậy, anh quay đầu nhìn tôi, ánh sáng nhạt làm cho nét mặt anh dịu đi nhiều.
“Tỉnh rồi? Anh vừa gọi điện nói với mẹ, phố trung tâm bị kẹt xe, chúng ta sẽ ăn cơm bên ngoài rồi mới về, tối muốn ăn gì nào?”
Tôi chờ đến khi đầu óc tỉnh táo lại một chút mới hỏi: “Mẹ anh hay mẹ em?”
Anh nói. “Mẹ chúng ta.”
Thật vô sỉ .
“Em muốn ăn đồ Thượng Hải.”
“Được.” Anh mở chai nước đưa cho tôi, “Uống nước thông cổ họng.”
Uống xong nước rồi, cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, xe bò chậm chạm theo tốc độ quy định trong nội thành, đợi tới khi đến khách sạn, mặt trời đã xuống núi rồi.
Tần Chinh gọi mấy món tôi thích, sau đấy báo tin: “Thẩm Phong và Chu Duy Cẩn gọi điện tới cho em.”
Tôi đoán rằng lỗ tai Tần Chinh lại bị hai người này dùng súng máy bắn phá rồi.
“Anh nói em đang ngủ trưa, em muốn gọi điện lại cho họ không?”
Nếu tôi không gọi, cũng sẽ bị bắn phá.
Sự thật chứng minh, tôi gọi, cũng chỉ là bị bắn phá trước mà thôi.
Chu Duy Cẩn nói: “Thật chẳng có tiền đồ, anh ta đến là bà theo đi luôn hả? Anh ta muốn đưa bà đi đăng ký sao bà không đi luôn đi? Cái gì, Cố Thiệu khuyên bà?” Giọng nhỏ đi, nói với người bên cạnh, “Lão đại, anh có nhầm không! Anh đưa dê vào miệng cọp rồi…”
Thẩm Phong nói: “Thật chẳng có tiền đồ, cậu ta ép là mày đi theo luôn hả? Mày muốn trốn sao còn đi theo? Gì, tao đang ngủ? Tao ngủ mày không biết đường gọi dậy à! Vậy mày có đi đăng ký không … Khỉ, cái này cũng có thể dùng hàng nhái, tao phục mày rồi…”
Tôi cúp điện thoại trả lại cho Tần Chinh, day day mi tâm.
“Em vừa mới nói … giấy đăng ký kết hôn giả?” Khóe mắt Tần Chinh giật giật.
Tôi đưa tờ đăng ký kết hôn giả 10 đồng ra cho anh xem, vẻ mặt anh nhất thời trở nên vô cùng phấn khích.
“Trước khi em nghĩ thông có muốn đi đăng ký với anh không, cứ dùng tờ giấy này đối phó với mẹ đi.”
Tần Chinh nói: “Anh vừa nói với mẹ, hôm nay người ở cục dân chính quá đông, em đứng lâu bị mệt, nên anh đưa em tới bệnh viện kiểm tra rồi.”
Aizz …. Thế là đơn giản hơn được một chuyện a, tôi còn lãng phí 10 đồng của Cố Thiệu, ngẫm lại cũng thấy đau lòng …
Tôi thở dài, lấy lại tờ đăng ký giả cho vào trong túi, nói: “Sau này chưa biết chừng lại hữu dụng, trước cứ để đây đã.”
Tần Chinh im lặng nhìn tôi lúc lâu, mới hỏi: “Tiểu Kỳ, chuyện giữa anh và Vệ Dực, em thật muốn biết ư?”
Tôi muốn nói, anh cũng không phải đồng chí, em quan tâm tới chuyện giữa anh và Vệ Dực làm gì!
Nhưng nhìn bộ dạng muốn nói cho tôi biết của Tần Chinh, tôi cảm thấy có già mồm cũng chẳng có nghĩa gì, vì thế im lặng ngồi nghe. Anh bình thường không nói nhiều, hai ngày nay coi như bị tôi ép thành ra thế này.
Tần Chinh nói: “Thật ra, anh cũng không rõ là chuyện gì lắm.”
Tôi bình tĩnh uống một ngụm nước ấm, nghĩ rằng: Anh bịp ai a!
“Năm tốt nghiệp cấp 3, Vệ Dực bỗng dưng xuất hiện trong nhà anh, anh vẫn không biết tại sao cậu ta lại có vẻ thù hằn cả nhà anh như vậy. Sau khi cậu ta đi, ba mẹ anh cãi nhau một trận, mẹ anh bỏ nhà đi, khi đó anh với ba đi khắp nơi tìm mẹ …”
Tôi bỗng nhớ ra, lần trao giải ấy, Tần Chinh không đi. “Có phải vì nguyên nhân ấy mà lần phát học bổng cuối anh không tới nhận?” Tôi hỏi.
Tần Chinh suy nghĩ rồi, gật gật đầu: “Khi đó không thể lờ cậu ta đi được nữa. Anh đi tìm Vệ Dực, hỏi cậu ta lý do, nhưng cậu ta không chịu nói, chỉ quẳng ra mấy câu dữ tợn, nhà anh nợ cậu ta, cậu ta nhất định sẽ giành lại. Khi đó anh vốn định tới đại học HongKong, nhưng vì lo sợ cậu ta làm ra chuyện gì tổ