Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

n hại tới người nhà mình, nên bỏ. Nghe nói cậu ta chọn đại học X, anh cũng sửa nguyện vọng, tới đại học X.”
“Nhưng mà …” Tôi cảm thấy như mình đang xem phim truyền hình lúc 8h, hơi rắc rối, “Cậu ta cũng chưa làm ra chuyện gì tổn hại tới nhà anh đi …”
Tần Chinh cười lạnh một tiếng, “Là vì anh không cho cậu ta cơ hội. Tiểu Kỳ, lúc trước cậu ta cố ý theo đuổi em, em cho là vì sao?”
“Vì em thông minh xinh đẹp?” =))
Tần Chinh im lặng một lát, nói: “Ờm … Em cứ tạm thời cho là vậy đi …” Sau đó gắp cho tôi một gắp thức ăn, “Ăn cơm trước.”
Thực ra tôi chưa đói lắm.
Tôi từ từ nhai, vừa nhai nuốt vừa nghĩ, dùng sức tưởng tượng đầy máu chó của tôi biên soạn ra một bộ phim truyền hình 8h, sau đó nuốt thức ăn xuống, hỏi Tần Chinh: “Chẳng lẽ Vệ Dực là anh em cùng cha khác mẹ với anh? Ba anh bỏ mẹ cậu ta lấy mẹ anh? Cho nên cậu ta ôm hận trong lòng, muốn trả thù xã hội …”
Tần Chinh mặt không thay đổi nói: “Không phải không có khả năng này. Dù thế nào đi nữa, nghe anh, sau này cách xa cậu ta một chút.”
“Uhm…” Tôi ủ rũ gật đầu.
Nếu như thật là như vậy, thì là chuyện xấu trong nhà, chuyện xấu trong nhà không thể khoe ra, cũng khó trách ba mẹ Tần Chinh không nói cho anh, anh cũng không chịu nói cho tôi biết, rốt cuộc cùng là ân oán thế hệ trước. Chỉ là không thể nghĩ ra Tần ba – một quân tử nho nhã lịch thiệp như thế, mà cũng có thời phong lưu như vậy.
Vậy Bạch Vi lại là chuyện gì?
Tôi còn muốn hỏi, di động Tần Chinh đổ chuông, anh nhìn màn hình, nhíu mi nhận điện thoại.
“Chuyện gì?”
Bên kia huyên thuyên một hồi, vẻ mặt Tần Chinh dần nghiêm lại, trong con ngươi đen láy dấy lên đám lửa giận, giọng lạnh như băng: “Các cậu cứ dừng lại, không làm gì cả, đợi tôi tới rồi tính tiếp.”
Đợi Tần Chinh cúp điện thoại, tôi mới nhỏ giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Tần Chinh mỉm cười trấn an tôi. “Chuyện công ty, yên tâm đi, không có vấn đề gì lớn. Mai anh phải về thành phố X một chuyến.”
“Bao giờ thì quay lại?” Tôi hỏi.
Tần Chinh nghe thấy câu hỏi của tôi, khóe miệng hơi cong lên, như là tâm trạng bỗng nhiên tốt lên hẳn. “Anh sẽ về nhanh thôi, em cứ chịu khó ở nhà, bụng lớn rồi, đừng chạy loạn khắp nơi, trị an thành phố A cũng không tốt lắm.”
Tôi uhm một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Tần Chinh dường như là lúc nào cũng nhìn tôi, gần như không động đũa, tôi ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Anh không đói à, sao không ăn cơm?”
Mắt anh khẽ chớp, dừng một chút, nói: “Có thể cho anh ôm em một lúc không?”
Tôi nghẹn một chút, cắn đũa nhìn anh, bộ dạng anh dè dặt như vậy, khiến tôi thật không đành lòng, đành gắng gượng mà gật gật đầu.
May là ở trong phòng, không có người khác vây lại xem.
Anh tới bên cạnh tôi, cúi người ôm lấy vai tôi, cằm dụi nhẹ lên đỉnh đầu, tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, là mùi hương thoang thoảng thơm mát khiến người ta yên lòng.
Tôi chỉ đồng ý cho anh ôm một cái, nhưng anh lại được đằng chân lân đằng đầu, nắm lấy cằm tôi nâng lên, cánh môi áp sát, đầu lưỡi liếm đi nước tương còn dính trên khóe môi tôi, nhẹ nhàng mút, cắn.
Tôi hơi choáng váng nắm chặt lấy cổ tay áo sơ mi của anh, muốn đẩy anh ra, anh đờ người một chút, lại ôm tôi càng chặt, kéo mở môi tôi làm sâu hơn nụ hôn này.
Tiếng tim đập thình thịch, thình thịch, như là ngay cả bụng cũng nhảy lên vậy, tay Tần Chinh men theo vạt áo lần vào, lòng bàn tay dán lên cái bụng tròn vo của tôi chẳng chút trở ngại, nhẹ nhàng vuốt.
Tôi nhẹ giọng hừ hừ, cảm thấy vuốt ve với hôn khẽ như vậy rất thoải mái, cũng không đẩy anh ra nữa.
Lúc lâu sau, anh mới dừng hôn, nhéo nhẹ mí mắt tôi, khàn giọng nói: “Không được trốn.”
Tôi miễn cưỡng ừ một tiếng.
Cuối cùng anh ôm chặt tôi một chút, nói: “Rất nhớ em, muốn đưa em cùng về thành phố X …”
“Mẹ sẽ không cho đâu.” Tôi nói
“Ngồi máy bay quá mệt mỏi, anh lại không có thời gian chăm sóc em.” Anh hôn lên tóc tôi, “Chờ anh, nhanh thôi là ổn rồi.”
Aizz ….
Còn nói thế nào được nữa, tôi cũng quen mất rồi.






Phải chết mọi người cùng chết!
Tần Chinh đưa tôi về nhà, trong túi còn tờ đăng ký giả, trên tay còn mang đồ ăn khua, ấn chuông cửa loạn xạ, vẫn chả có ai ra mở cửa. Đúng lúc tôi chuẩn bị vòng lại nhà Tần Chinh xin ở nhờ, cửa cuối cùng cũng cạch một cái, mở ra.
Cửa vừa mở ra, người mở cửa giống như vận động viên nhận được gậy xoay người bỏ chạy, khóe miệng tôi giật giật, tự giác vào nhà, đóng cửa. (nhận gậy trong môn chạy tiếp sức ấy mà)
Mẹ già réo to trong phòng khách: “Tiểu Phong Phong mau lên, sắp chết, sắp chết rồi!”
Chắc là vừa rồi bận chơi game còn không dứt ra được mà mở cửa cho tôi, nhìn Thẩm Phong chạy nhanh như vậy còn không thèm liếc mắt nhìn tôi một cái, có lẽ nếu có trộm cướp vào nhà cũng chả ai hay biết.
Tôi sững sờ, lúc trước cũng chưa từng nghe anh nói về kế hoạch này. “Như vậy được sao? Nhưng anh vất vả lắm mới tìm được chỗ đứng trong công ty chứng khoán, lại đang phất a.”
Tần Chinh cười khẽ một tiếng: “Có bỏ mới có được, kia chỉ